[Chap 12] Nhất định phải sống – Cánh cửa này đóng lại, liệu cánh cửa khác có mở ra (phần 2)

Cũng chính từ đây, tao quen biết và bắt đầu thân thiết vs 1 hội gồm 4, 5 anh em. Đó cũng là định mệnh để ae bọn tao chơi thân vs nhau, sống vs nhau như anh em ruột, đến tận cả bây giờ vẫn vậy. Có thể nói, bọn tao có thể bị bạn bè bỏ rơi lại, nhưng 4 người này nhất định sẽ ko bỏ rơi tao.

111
0
chan rau ktqd

Tao hùng hục đi xuống dưới nhà với cái tâm trạng giận dữ, cay đắng ấy. Ông già thằng P chạy theo tao, bước ra đến cửa, để qua chỗ ông bà chủ nhà, ông ấy mới gọi tao lại:

– T, chú bảo.
Tao quay lại, vẫn cái thái độ bất mãn lúc ấy. Ông ấy tiếp lời.
– Cô ko hiểu chuyện, xong lúc nào cũng bênh con nên lời lẽ ko đúng vs cháu. Cháu đừng để bụng gì. Cháu xem đồ đạc cháu bán vs cầm để giúp đỡ nó thế nào, cô chú xoay sở lấy lại trả cho cháu.
Lời nói thấu tình đạt lý của ông già thằng P làm tao dịu hơn chút, nhưng tao vẫn còn tức giận chuyện ban nãy, tao nói vs ông ấy :
– Thôi chú ạ, bữa qua đi cứu nó, cháu rất là sợ và lo lắng. Vì bọn cháu tính ra vẫn là trẻ con, chưa va vấp gì, gặp mấy chuyện này ko biết phải làm thế nào. Còn chuyện đồ đạc tài sản của cháu, chú cứ để sau. Cháu bình tĩnh lại đã rồi cháu nói chuyện vs nó.
Ông già thằng P đồng ý, tao cũng chào ông ấy rồi đi.

nhat dinh phai song p2

Đm cái tâm trạng chán nản, tao lang thang ra BK, lên khán đài sân vận động ngồi thơ thẩn như 1 thằng điên, chán đéo thể nào chán hơn cái lúc ấy nữa. Trời cũng đã về chiều, tao lại cuốc bộ từ sân vận động mà ra tới Bạch Mai để bắt xe buýt 52 về Long Biên. Cứ thơ thẩn như thằng mất hồn. Về đến nhà, đáp cái balo xuống giường rồi tao cũng đổ xuống giường mà ngủ đi luôn.
Tối hôm đó bà già về, 2 mẹ con ngồi ăn cơm. Cái tâm lý sợ bà già biết chuyện nên tao cũng ko dám nói, bà có hỏi xe cộ đâu thì tao nói dối là xe hỏng đang để sửa ở trường. 2 ngày sau, trên trường, thằng P có hẹn tao tối đi uống rượu, nó có chuyện muốn nói. Tao đồng ý, chủ bụng cũng là để xem thằng này nói gì.

Tối đó bên nồi lẩu quen thuộc, vài chén rượu ngà ngà, thằng P bắt đầu lên tiếng. Nó xin lỗi tao, rồi biện minh là nó cũng rối ko biết làm thế nào. Còn chuyện bà già nó, nó biết là thiệt thòi cho tao nhưng trong gia đình nó, nó ko có tiếng nói gì cả.
Tao nổi điên, chửi xối xả vào mặt nó, mắng nó là thằng con trai nhu nhược, hèn. Chửi chán chửi chê, tao đứng dậy, gọi thanh toán. Để lại tiền rồi đi, ko quên ngoảnh lại dành cho nó 1 câu:

– Từ ngày hôm nay trở đi, tao vs mày ko có ae gì nữa. Tao chịu khổ vì m đc chứ chịu nhục thì đéo bao giờ. Còn cái chuyện tài sản của tao bỏ ra để cứu m, bà già m muốn trả thì trả, còn ko muốn trả coi như học phí tao bỏ ra cho bài học đắt giá này.
Tao thấy thằng P ngồi cúi mặt, ko biết có phải nó đang khóc ko nhưng lúc đó tao thật sự thấy ghét bỏ nó. Tao lại lang thang ra cổng trường, dừng lại trước quán trà đá quen, gọi 1 cốc trà ấm, rít điếu thuốc rồi đưa mắt nhìn theo những ánh đèn đường mờ ảo, mịt mù như cái tâm trạng chán trường của tao lúc này vậy.

Rút con cục gạch máy sơ cua ra, tao gọi cho ông a già, hẹn ra quán trà đá ngồi. Tầm 15p sau ông a già có mặt. 2 thằng lại ngồi tâm sự giãi bày vs nhau. Sau đó, a già đưa tao về nhà. Lại 1 ngày nữa trôi qua. Cuộc sống cứ u uất, điên rồ như vậy đấy.
Nhưng rồi chuyện gì đến cũng phải đến, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, nhà trường điện thoại về thông báo kết quả học tập của tao cho bà già. Tao và bà già lao vào 1 cuộc cãi vã gay gắt, ko tìm đc tiếng nói chung. Trong lúc nóng giận tao quyết định tao sẽ ra ngoài tự lập và tự lo toan cuộc sống. Bà già tao thì nói, tự làm tự ăn tự học. Bây giờ lớn rồi, ko ai bảo đc nữa, muốn làm sao thì làm.

Ngay ngày hôm sau, tao thu gom đồ đạc cần thiết rồi vào trường, lại nhờ vả a già đưa tao đi tìm nhà trọ. Gọi vay mượn đc của mấy ông a trong nhà 1 số tiền, đủ để thuê 1 cái phòng trọ và ăn uống, sinh hoạt trong 1 thời gian.
Rong ruổi cả buổi sáng, cuối cùng thì tao cũng chốt thuê 1 căn phòng nhỏ, tao ưng nó vì nó mới xây nên khá sạch sẽ. Đồ đạc tao mang theo cũng ko gì nhiều, toàn là mấy thứ sinh hoạt cá nhân đơn giản. Căn phòng nhỏ nằm trong ngõ 101 Thanh Nhàn, đối diện nhà tang lễ với giá thuê ngày đó là 1tr7/1 tháng.

Những ngày tháng đầu chưa quen vs cuộc sống tự lập. Tao vẫn cứ ngày lên trường, xong lại về, thỉnh thoảng tạt té trà đá hoặc quán game đầu ngõ. Lúc này cũng ko có nhiều tâm trạng để chơi game, nhưng vẫn vào ngồi nghịch chút rồi về. Tiền tiêu rồi thì cũng hết, tiền để tiếp tục sinh hoạt thì giờ kiếm đâu ra. Nghĩ thôi cũng đã thấy nản rồi.

tinh yeu dai hoc

Không tiền thì ko biết làm gì, hết tiền thì đói, nhịn đói cả ngày trời, a già cứu đói cũng chỉ đc 1,2 bữa vì tiền nong ông ấy cũng ko có nhiều. Đến lúc cảm giác như ko còn chịu đc thêm nữa, các cụ nói muốn ăn thì lăn vào bếp. Tao quyết định tao đi làm thêm để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống của mình. Khởi đầu là tao xin làm chân trông xe cho 1 quán game ở gần bể bơi BK, công việc cũng nhàn, chỉ ngồi ko trông xe cũng ko phải làm gì. Làm từ chiều tối đến 11h đêm, lương tháng đc 1tr6. Là thằng đc nuông chiều, săn sóc từ bé, ngày đầu đi làm còn nhiều bỡ ngỡ lắm, tao ko biết phải làm gì, sợ ngượng nếu bạn bè nhìn thấy, khó chịu khi cứ phải ngồi mãi 1 chỗ… Nhưng dần rồi cũng quen, ko quen cũng phải quen, vì miếng ăn vẫn phải làm thôi. Tháng lương đầu tiên đc nhận tiền phải nói là sướng lắm chúng m ạ. Đồng tiền đầu tiên do chính tay mình làm ra nó sung sướng vô bờ bến lắm. Nhưng thoạt nghĩ, số tiền này ko đủ cả đóng tiền nhà nữa, rồi tiền đâu mà sinh sống tiếp đây. Tao quyết định kiếm thêm việc để làm, trừ thời gian đi học và đi làm trông xe cho quán net, tao xin làm bán thời gian cho 1 tiệm photo copy ở ngay gần chỗ quán net mà tao làm. Vì bản thân đc tiếp cận vs máy tính từ khá sớm, nên tao gõ phím khá nhanh so vs bạn bè thời đó, cộng vs tin học văn phòng cũ đủ dùng nên thử việc qua là đc nhận vào làm ngay. Cày ải ngày ngày tháng tháng, cũng đủ no cho cái bụng ko bị đói, đêm ko phải ngủ rét mướt ngoài đường. Cày ải tích góp tiết kiệm, tao để dư ra đc 1 chút, tao quyết định mua 1 bộ máy tính cỏ,đủ dùng để lướt web, để đêm về nhà có cái mà dùng, đỡ buồn lại ko tốn tiền ra net.

Cũng chính từ đây, tao quen biết và bắt đầu thân thiết vs 1 hội gồm 4,5 anh em. Đó cũng là định mệnh để ae bọn tao chơi thân vs nhau, sống vs nhau như anh em ruột, đến tận cả bây giờ vẫn vậy. Có thể nói, bọn tao có thể bị bạn bè bỏ rơi lại, nhưng 4 người này nhất định sẽ ko bỏ rơi tao.
Ban ngày đi học, đi làm, ban đêm về râm ran trên VOZ và Facebook. Trong 1 cuộc khẩu chiến bằng thơ giữa BK và Nông nghiệp. Vô tình a e tụi tao quen biết nhau, cả 4 đều học BK, 1 ông a lớn nhất hơn tao 2 tuổi quê Hà Tĩnh, 1 ông a hơn tao 1 tuổi quê Hà Tây, và 1 thằng bạn học cùng viện tao quê Bắc Giang. Liên thủ thơ ca xàm lồn, bậy bạ chiến đấu vs Nông Nghiệp, vô tình nó kết nối bọn tao lại vs nhau, bọn tao kết bạn fb vs nhau, hẹn hò 1 buổi trà đá ae ngồi gặp mặt. Ngày ấy phong trào confession chuẩn bị nổ ra, và chính những ng ae chúng tao là những người đặt nền móng và xây dựng cho BK Confession nổi đình nổi đám trong giới sinh viên những năm tháng đó.

once upon a time in america

Bọn tao ngày càng thân vs nhau, cứ tan học là có mặt quán trà đá, ngồi chém gió lên mây. Đc cái thằng nào tính cũng tếu táo vui vẻ, mồm miệng mau lẹ nên cứ gặp nhau là y rằng cười vang cái 1 góc phố.

Rồi học kỳ mới cũng đến, đến kỳ này bọn tao đc phân khoa, phân viện. Thể theo nguyện vọng là cái đầu tiên, và cái thứ 2 là còn dựa vào điểm của năm nhất nữa để xét vào từng viện, từng khoa. Dù là chia tay rồi, cũng nhiều việc xảy đến quá, làm đầu óc tao ko dành nhiều suy nghĩ của e như trước nữa, nhưng tao vẫn để ý đến e. Cũng hỏi han bạn bè xem e vào viện nào, khoa nào. Hỏi ra mới biết, tao và e 2 viện khác nhau. Cũng thoáng buồn, nhưng nghĩ rộng ra cũng có cái hay, ít nhất là ai cũng đc đi trên con đường của người đó. Càng ít gặp nhau, tuy là có nhớ nhau đấy, nhưng có lẽ cũng đỡ khó xử hơn cho cả 2 đứa.

Học kỳ mới này, tao quyết tâm tao phải trả nợ môn, phải giảm mức cảnh cáo xuống 1 mức. Tao đăng ký full tín, hừng hực khí thế là phải sống chết vượt qua cái kỳ này. Được sự cổ vũ của mấy ae trong nhóm chơi thân, cộng với quyết tâm của bản thân, tao lao vào học hành trả nợ môn. Nhưng đâu phải nói là làm đc ngay, đâu có dễ vậy. Ở 1 mình, nhiều khi hay vẩn vơ suy nghĩ, khó tập trung, dễ nản chí. Kỳ trước lại để hổng kiến thức quá nhiều, khiến tao phải hỏi và nhờ cậy mấy ông a giúp đỡ cũng làm tao thấy khá ngượng. Nhưng vấn đề ở đây là làm và vẫn phải làm.
Cái được cái mất. Tao lao vào dành nhiều thời gian cho học hành, thì tao lại ko có thời gian để đi làm nhiều. Tiền nong cũng không còn đủ để trang trải cho cuộc sống nữa. 1 công việc cũng chỉ đủ để tao đóng tiền trọ, còn tiền ăn, tiền sinh hoạt thì lấy đâu ra?
Và trong những ngày tháng này, bước ngoặt của cuộc đời tao đã xuất hiện. Một người tao sẽ mãi mãi khắc cốt ghi tâm đến hết cuộc đời này đã xuất hiện…

Còn tiếp… Tu bi con tờ niu…!!!

Mr Nobody
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Mr Nobody

Em từng hát cho anh nghe khúc ca đẹp nhất: "Đôi chân tuyệt đẹp trong đôi dép thấp.. Ôi! công chúa của, con gái của ta. Rốn em là cái bát lúc nào cũng đầy rượu. Bụng em là khối bột mì, bao quanh bằng hoa huệ trắng. Ngực em, là chùm nho mọng nước. Hơi thở em, mùi táo chín. Sẽ không ai yêu em như anh đã yêu em."

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *