[Chap 14] Nhất định phải sống – Bút sa thì gà chết

Ăn uống xong, e đứng dậy đi dọn dẹp khắp nhà, vừa dọn vừa trêu tao bừa bộn, ko biết cách chăm sóc bản thân. Tao đứng dậy phụ e làm nhưng e ko cho, bảo a cứ ngồi nghỉ e dọn nhanh là xong.

115
0
but sa ga chet

Xin lỗi vì đã để mấy tml chờ lâu. Nhưng cuộc sống dạo này nghiệt ngã quá, ko có cơ hội ngồi viêt tiếp cho mấy tml đọc. Nay ngồi nhờ vào cái máy tính của bà bác nên lại tranh thủ viết tiếp cho mấy tml đọc tiếp câu chuyện còn đang dang dở…

Bút sa thì gà chết. Tỉnh rượu nhận ra mình hình như đã làm gì dại dột. Nhưng lúc ấy cũng ko quá khó xử, khẽ tặc lưỡi. Thôi thì yêu thì yêu. Mình bây giờ là người cô đơn cơ mà. Mình đc phép yêu đương chứ. Vả lại, mối tình đầu cũng đã chia tay cách đó hơn nửa năm rồi. Mặc dù cả 3 đều quen nhau, chơi cùng nhau nhưng ko hề có chuyện tình tay 3 hay sai trái gì ở đây nên cũng chẳng phải ngại.

Từ sau bữa đó, e chủ động nhắn tin cho t nhiều hơn. (từ khoảng thời gian này, em là từ tao dành cho cô gái cùng tên kia nhé, ko phải là ng yêu cũ nữa, văn vở lủng củng mấy ml thông cảm). Tíu tít hỏi chuyện trên trời dưới biến, tính e rất vô tư, hồn nhiên, mà thẳng thắn mà nói thì thời điểm đó, e trẻ con vô cùng.

Sau khoảng thời gian nghỉ tết, tầm chục ngày gì đó. Tao trở lại HN, cũng nhắn tin qua lại suốt nên e cũng biết ngày đó tao lên. Chiều tối hôm đó, sau khi vừa đặt chân tới phòng trọ, tao nhận đc điện thoại của e:
– Anh lên tới chưa? E vừa lên tới nơi rồi.
– Ừ, a cũng vừa tới xong. Giờ mới bỏ đồ đạc ra. Bà ngoại bắt mang theo nhiều đồ quá.
– Tao khẽ trả lời lại.
– A có lạnh lắm ko? Hay là giờ e qua chỗ a nhé, bọn mình gặp nhau đi.
– E nói vs tao bằng một cái giọng ngọt ngào pha lẫn chút nũng nịu như trẻ con.
– Ừ, e qua đây. A ở ngõ xxx, đường xxx. E tới thì nhắn tin a, a ra đầu ngõ, chứ e tìm ko nổi nhà đâu.
– Tao đáp.
Khoảng nửa tiếng sau, tao nhận đc điện thoại của e, bảo tao xuống ngõ. Khóa cái cánh cửa phòng trọ lại, tao lững thững từng bước đi tới. Xa xa, tao thấy 1 cô bé nhỏ nhắn đứng ở đầu ngõ, tao cất tiếng gọi. Cô bé ấy quay người lại, thật bất ngờ là e chạy thật nhanh lại phía tao rồi ôm trầm lấy tao làm tao đứng hình ngay lúc đó.
Thôi thì ôm thì ôm thôi, tao cũng khẽ đưa tay ôm lấy lưng e. Bên tai tao, e khẽ thủ thỉ :
– E nhớ a lắm. Mấy hôm về tết mà mong gặp a quá, từ hôm a bảo yêu nhau thì lại càng mong hơn.

thanh xuan nhat dinh phai song

Tao chỉ khẽ cười mà không nói gì. E đề xuất 2 đứa lang thang công viên vs nhau. Tao đồng ý.
Vừa đi vừa nói chuyện, e thật sự rất hóm hỉnh, ngay thơ và hơi con nít. Cái số tao nó cũng làm sao ko biết ấy. Lại thêm 1 cô gái lấy mình ra làm tình đầu. Dạo quanh khắp công viên, e thì vẫn tung tăng, hồn nhiên như 1 đứa trẻ, còn tao lúc đó lại khẽ trầm ưu một chút. Tao vừa đi qua nơi mà tao đã tỏ tình vs mối tình đầu. Dường như chính tao cũng biết rõ là bản thân tao chưa quên đc. Tao cũng chưa có tình cảm sâu sắc tới mức yêu với người hiện tại. Trong lúc đó, tao thấy bản thân thật tồi tệ và đầy tội lỗi. Rồi những ngày sau, ngày càng nói chuyện vs nhau nhiều hơn, gặp nhau nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn. Tao nhận ra e thật sự rất tốt vs tao. 1 cô gái đúng chất quê mộc mạc.

Nói thêm về e, e là con gái lớn trong gia đình, dưới e còn 1 cậu e trai kém e 2 tuổi. Bố e làm cán bộ xã, mẹ làm nông. Xuất thân trong 1 gia đình làm nông nghiệp tại 1 huyện của tỉnh BG. Nên ngày đó e thật sự rất mộc mạc, giản dị vô cùng. Không quần là áo lượt, cũng ko biết son phấn như bạn bè cùng trang lứa.

Thời gian cứ vậy trôi qua, tao vẫn vừa đi làm, vừa cắm đầu vào học. Thời gian đi làm ít đi, đồng nghĩa với việc tao kiếm đc it tiền hơn. Tiền trang trải cuộc sống ít đi, ăn bắt đầu ko đủ no. Nhưng dù sao thì vẫn phải cố chịu.
Buổi tối hôm đó, sau khi từ giảng đường về, giữa cơn đói đang làm bụng dạ cồn cào. Tính đi đun ấm nước để nấu gói mỳ ăn chống đói thì tao nhận đc tin nhắn của e. E rủ tao đi xem phim. Nhưng mà e ơi, tiền đâu mà xem .

Tao trả lời tin nhắn của e, bảo để hôm khác đi sau. Còn nhiều dịp. E dường như đoán đc ra tao hết tiền. E chủ động bảo để e mời, nhưng bản tính vốn tự cao sẵn có, tao nhất quyêt ko đồng ý. Một lúc sau, thấy im im ko có động tĩnh gì, nghĩ rằng chắc lại dỗi rồi đây. Tao khẽ cười rồi đứng dậy đi lấy nước đặt lên cái bếp ga mini cũ đã han rỉ mà tao mua lại đc của 1ng ở trên 1 nhóm thanh lý đồ cũ. Bất chợt tiếng chuông điện thoại reo, tao bước vào cầm lấy cái điện thoại thì ra là e gọi. Tao nghe máy, đầu dây bên kia là tiếng nói lanh lảnh của e:

 

nhat dinh phai song chap15

– Anh ơi, a ra đầu ngõ đi. E ở đầu ngõ này.
Tao giật mình :
– Ơ, sao qua mà ko nói a, chờ ở đó a xuống đón.
Không quên đưa tay tắt cái bếp. Tao đóng cửa rồi phi xuống ngõ, trước mặt tao, e đứng đó với nụ cười rất rạng rỡ cùng 1 túi đồ gì đó ở trên tay.

Tao đưa e về phòng. Thì ra là e mua đồ ăn mang qua cho tao. Gà rán KFC, khoai tây chiên và Pepsi. Tao lúc đó vừa cảm động vừa khó xử. Cũng ko biết diễn tả thế nào. Vừa cảm kích tấm lòng và tình cảm của e, vừa thấy có lỗi vs e. 2 đứa ngồi ăn cùng nhau. Cứ mỗi lần ở cạnh tao, tao đều thấy e cười hết sức vui vẻ. Có lẽ đó cũng là thứ làm tao cảm thấy tao còn làm đc chút gì đó để báo đáp lại tình cảm của e dành cho mình.
Ăn uống xong, e đứng dậy đi dọn dẹp khắp nhà, vừa dọn vừa trêu tao bừa bộn, ko biết cách chăm sóc bản thân. Tao đứng dậy phụ e làm nhưng e ko cho, bảo a cứ ngồi nghỉ e dọn nhanh là xong.

Xong xuôi, tao mở lời rủ e đi lang thang, e đồng ý. 2 đứa lần này vào công viên tuổi trẻ chơi cho biết, vừa là tao ko muốn vào lại công viên thống nhất, nó gợi nhớ cho tao những kỉ niệm tao chưa quên đc. Hội nhóm mấy ae BK của tao thì ngày càng thân hơn, 1 ông a biết tao là fan bóng đá nên cũng đưa vào hội nhóm chơi và giao lưu với 1 cộng đồng fan từ nam chí bắc. Mọi ng cũng thân thiện, vui vẻ, rất đông đúc, náo nhiệt. Cuộc sống ngày đó tuy khó khăn về vật chất, nhưng lại khá dễ chịu về tâm lý. Ban ngày đi học, đi làm, thỉnh thoảng nghỉ tiết thì mấy ông a lại nhắn tin ra trà đá chém gió. Tối về thì nhắn tin vs e, lang thang facebook hội nhóm fan, cùng mấy ae thân thiết bắt tay phát triển page Confession của BK. Bình dị ấy vậy mà lại thoải mái.

Rảnh lại tranh thủ ngồi viết chút ít cho mấy tml đọc. Tối rảnh cơm nước xong t lại viết tiếp. Mấy tml nhớ mời cafe cho t có động lực viết tiếp nhé.

Mr Nobody
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Mr Nobody

Em từng hát cho anh nghe khúc ca đẹp nhất: "Đôi chân tuyệt đẹp trong đôi dép thấp.. Ôi! công chúa của, con gái của ta. Rốn em là cái bát lúc nào cũng đầy rượu. Bụng em là khối bột mì, bao quanh bằng hoa huệ trắng. Ngực em, là chùm nho mọng nước. Hơi thở em, mùi táo chín. Sẽ không ai yêu em như anh đã yêu em."

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *