[Chap 3] Nhất định phải sống – Những ngày tháng sau mất mát lớn

Ngày cúng 49 của ông già tao, cũng chỉ có ng trong gia đình cúng thôi chứ ko có mời mọc ai cả. Ko biết bà già tao mang chuyện nói vs ông anh con bác ruột tao thế nào, tao chỉ nhớ đêm đó tự dưng ông gọi tao ra, bảo uống rượu ko? Sẵn tâm trạng đang chán, tao đồng ý.

81
0
sonbad nhat dinh phai song

Tự nhiên lại thức, nhớ đến câu chuyện đang kể cho mấy tml nghe còn đang dang dở. Cảm xúc lại lên cộng với việc không ngủ lại đc, tao lại lên lèm bèm tiếp cho chúng m ngứa mắt đây. Đọc văn vở có lủng củng sai sót cũng đừng chửi tao nhé. Tao dốt văn, viết trải lòng thôi chứ cũng ko biết hành văn thế nào cho ổn.

Tao ngất đi cũng ko biết mấy tiếng, vì lúc đó tao gần như ko có bất kỳ 1 chút quan niệm nào về thời gian. Cứ tỉnh là lại lờ đờ, mặt lúc nào cũng rửa bằng nước mắt. Tao bước ra ngoài chỗ linh cữu ông già tao đang đặt, thường thì ở gần linh cữu sẽ để 1 cái bàn để thờ và đặt di ảnh. Tao ra đến nơi thì thấy ông a con bác ruột nhà tao, ông ấy hơn tao vài tuổi, khi đó đang là học viên của một học viện quân sự. Tao thấy ông ấy ngồi dựa lưng vào tường, 2 chân duỗi dài ra, ôm di ảnh của ông già tao trước ngực rồi khóc gọi CHÚ. Tao cũng bất ngờ vì ko biết ông a về lúc nào. Đây cũng là điều tao phục nhất ở ông già tao.

Tao ko rõ ngày trẻ ông đã sống thế nào, ngày chưa có tao hay khi tao còn nhỏ ông đã đối nhân xử thế thế nào. Tao chỉ thấy khi ông mất đi tất cả ng thân trong gia đình trong dòng họ đều vô cùng thương tiếc. Giữa lúc đau thương cũng có 1 chút rất nhỏ gì đó làm tao thấy ấm lòng. Cả cuộc đời tao không có thần tượng ai ngoài ông già tao cả. Thần tượng từ việc học tập, từ kiến thức đời sống, từ cách ông yêu thương vợ con đến cách đối nhân xử thế trong gia đình và xã hội.

sonbad nhat dinh phai song 2

Sau này khi mọi việc đã xong xuôi, cả gia đình ngồi lại tao mới đc nghe kể, ngày trước vì ông già tao học giỏi nhất trong nhà, được đi học nước ngoài nhưng ko có tiền đi, bác cả tao dẫn cả vợ và 3 ng con ra đồng ở, bán nhà cửa đất đai đi cho ông già tao đi học. Những năm học bên Đức, ông già t đi làm thêm rồi tích góp mua đồ gửi về cho anh trai nuôi các cháu, từ sữa, quần áo, tiền, đến cả những bánh xà bông nhỏ nhặt cũng gửi về. Bác dâu ngồi kể lại gia đình nhà nội đông con, cơm ko đủ no. Thấy chị dâu mang bầu cháu,ông già tao thương, lúc nào cũng nhận ngồi đầu mâm để đơm cơm, lúc nào cũng cố nén thật chặt bát cơm của chị dâu cho đc nhiều sợ bác ấy đói. Rồi ngày con trai lớn của bác cả quyết định bỏ xứ đi thoát ly (đi làm xa để tránh xa ruộng đồng, quê tao hiểu nghĩa nó vậy), ông bác ko cho đi còn dọa đánh. Bố tao thì tư tưởng khác, ủng hộ cháu đi, vét hết tiền trong nhà đưa cho cháu trai rồi đèo xe máy gần 20 cây số để cháu bắt xe khách vào Nam lập nghiệp…

Những câu chuyện nhỏ nhặt nhưng làm tao thấy ấm lòng vô cùng. Tao luôn tự hào về ông già tao. Tao cảm thấy dù thế nào đi nữa, cuộc sống có xảy đến thế nào đi nữa tao vẫn may mắn vì kiếp này tao đc làm con của ông. Đám tang ông già tao cũng cứ vậy mà dần xong, tao thì vẫn cứ im lặng ko muốn nói chuyện vs ai, dù ngày đó t vẫn là thằng nói nhiều vô cùng. Đến mức bà già luôn bảo tao không để mồm ăn da non.

Sau tuần đầu ông già tao, tao quay trở lại việc đi học. Tao trầm tính hơn, ko tập trung nổi vào việc học, xin ngồi bàn cuối, rồi tan học lại lặng lẽ 1 mình đi về. Gần như những tháng ngày đó tao ko hề nói chuyện hay tâm sự vs ai nổi vài câu. Vẫn biết là còn gần 3 tháng nữa tao sẽ phải bước vào kỳ thi tốt nghiệp, rồi sau đó là kỳ thi ĐH vô cùng quan trọng trong cuộc đời, nhưng lúc nào tâm trạng tao cũng chán nản, cũng là những ngày đầu tiên tao biết đến thuốc lá. Tao mua trộm thuốc lá, rồi tối mò lên phòng ngủ, ra ban công ngồi hút thuốc trộm, chẳng thể học nổi 1 chữ. Sống 1 cách vô định như 1 thằng phế vật, phải nói chuẩn là như vậy. Bà già tao nhận ra, khuyên răn tao đủ thứ nhưng đầu óc tao ko thoải mái nên chẳng nhét nổi 1 câu 1 chữ vào đầu.

Ngày cúng 49 của ông già tao, cũng chỉ có ng trong gia đình cúng thôi chứ ko có mời mọc ai cả. Ko biết bà già tao mang chuyện nói vs ông anh con bác ruột tao thế nào, tao chỉ nhớ đêm đó tự dưng ông gọi tao ra, bảo uống rượu ko? Sẵn tâm trạng đang chán, tao đồng ý.

nhat dinh phai song 3

Rồi 2 thằng cứ uống, ông ấy ko nói thêm vs tao đến nửa câu, rượu vào thì thèm thuốc, tao mới rút trong túi quần ra bao thuốc rồi châm hút, bỗng tao thấy ông a tao đứng dậy, đưa đôi mắt giận dữ nhìn tao rồi tay ông ấy bóp chặt cái chén. Hình ảnh đó có lẽ vẫn sẽ mãi khắc sâu trong đầu tao nhiều tháng ngày về sau nữa. Rồi ông ấy ko im lặng nữa, xổ ra 1 tràng nói tao vs cái giọng như sắp đấm tao đến nơi. Nhưng thoạt nhiên tao lại ko hề thấy giận, ngược lại chính là ông ấy đã làm tao sống lại, làm tao phải suy nghĩ lại tất cả. Ông ấy nói đúng, tao đã phụ sự kỳ vọng của ông già tao, lúc nào ông già tao cũng luôn coi tao như 1 niềm tự hào, mà giờ tao không khác gì 1 thằng phế vật. Những câu nói làm tao thức tỉnh. 3 ngày sau đó, sau khi tự dày vò bản thân chán rồi, sau khi suy nghĩ cũng chán rồi. Tao bắt đầu ngồi trở lại bàn học. Lúc đó trong đầu tao chỉ có 1 suy nghĩ, bằng mọi giá tao phải đỗ đại học. Tao ko thể phụ sự kỳ vọng của ông già tao đc. Tao vẫn hút trộm thuốc, nhưng ko phải hút vì chán đời nữa, tao hút để ko buồn ngủ, dễ thức đêm để học. Còn có hơn 2 tháng nữa. Chậm 1 ngày là có thể mọi thứ sẽ đổ vỡ hoàn toàn.

Tao cắm đầu vào học, có ngày học quên ăn, thiếu ngủ. Học để phải đỗ, học vì ông già, học vì danh dự. Tao thì mê trường Bưu Chính Viễn Thông lắm, nhưng gia đình tao lại có truyền thống BK, 10 đứa cháu thì 6 đứa BK rồi. Ông già tao lúc còn sống vẫn luôn muốn tao thi BK, tao nộp 2 hồ sơ. Rồi sau khi quyết định, tao chốt là tao sẽ thi BK, để ko sự kỳ vọng của ông già tao khi còn sống. Rồi ngày đó cũng đến, tao bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT, tất nhiên là những đứa ở lứa tuổi của tao đều biết, thật ra thì thi tốt nghiệp nó dễ vl, nên cũng như nhiều đứa khác, tao dễ dàng vượt qua vs thành tích ko tệ. Đối diện vs kỳ thi ĐH, tao có chút lo lắng. Nhưng lo thì cũng có làm đc gì đâu, thi thì vẫn phải thi. Nhận phòng thi, SBD xong, 2 ngày sau t bước vào kỳ thi chính thức. Năm đó tao thi ở điểm thi trường THCS Trưng Vương, Hàng Bài. Từ ngày ông già mất, tao biến thành 1 thằng trầm tính hơn, lầm lỳ hơn, khó giao tiếp hơn. Cả 1 địa điểm thi cả mấy ngàn đứa, tao nói chuyện duy nhất vs 1 thằng cùng tên quê Thái Nguyên. Đến giờ nhắc lại tao vẫn cười vl ông thần ấy. Tao thẳng thật chia sẻ vs ông thần ấy là tao dân chuyên Hóa, Lý tao đếu biết gì. Ông thần tự tin khoe xuống đây thi chơi thôi chứ sau đợt này thi khối B thi Y chắc chắn đỗ. Môn lý cứ yên tâm có nó giúp. Thế lìn nào đến ngày biết kết quả, tao cười vl cười vì nó đéo nhắc đc tao 1 chữ nào mà tao đc 4,5 Lý nó đc có 3,5. Đm trong cái xui lại có cái may, ngày đó nó mà nhắc tao chắc tao nghẻo cmnr. Dở khóc dở cười.

Thi xong thì bà già muốn tao thi thêm khối B để trong trường hợp có tạch khối A thì có thêm khả năng đỗ. Tao chối ko đi thi, lấy lý do là lười vs mệt chứ thật ra lúc so kết quả xong là tao cũng tự tin tao đỗ cmnr. Thi xong về quê. Tao về thăm quê, về thắp hương cho ông già tao. Ở quê vài ngày rồi đặt vé đi Nha Trang chơi. Vừa đi thăm ng nhà, vừa là đi xa để cho thoải mái chút. Bấy lâu nay đủ thứ chuyện tao thấy quá ngột ngạt rồi. Nửa tháng trong Nha Trang, bay nhảy vs bà chị con bá ruột (quê tao gọi chị của mẹ là bá), ăn uống rong ruổi đủ thứ, lưu lại cái hương tình cho con bé hàng xóm nhà chị rồi tao về Bắc, nhận kết quả thi đỗ ĐH. Chuẩn bị hành trang cho những ngày mới trong cuộc đời tao tại ngôi trường BK đầy duyên nợ…

Mr Nobody
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Mr Nobody

Em từng hát cho anh nghe khúc ca đẹp nhất: "Đôi chân tuyệt đẹp trong đôi dép thấp.. Ôi! công chúa của, con gái của ta. Rốn em là cái bát lúc nào cũng đầy rượu. Bụng em là khối bột mì, bao quanh bằng hoa huệ trắng. Ngực em, là chùm nho mọng nước. Hơi thở em, mùi táo chín. Sẽ không ai yêu em như anh đã yêu em."

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *