[Chap 4] Nhất định phải sống – Bách Khoa cả thanh xuân đáng quên hay đáng nhớ?

Bọn tao lập đc cái nhóm 6 thằng chơi vs nhau, ngồi 2 bàn cuối. Đi học mà ko nhét đc chữ nào vào đầu. Ngày nào cũng chỉ ngồi bàn bạc trong giảng đường đứa nào xinh nhất, đứa nào ngon nhất, đứa nào vú to nhất, đứa nào mông đẹp nhất…

83
0
nhat dinh phai song blog

Làm về tính lên chap mới luôn để tml đọc nhưng vì tình trạng sức khỏe đang yếu quá nên nằm sml giờ mới tỉnh để lải nhải than thở tiếp đây. Sau chuyến du lịch Nha Trang, trở về Bắc, chuẩn bị hành trang nhập học, và sau đó là cả chuỗi những tháng ngày không bao giờ có thể quên tại ngôi trường BK lắm duyên, nhiều nợ.

Cuối cùng thì cái ngày ấy cũng đến. Tao nhập học, bắt đầu những ngày tháng đầu tiên tại Bách Khoa. Dù đã chuẩn bị tâm lý khá kỹ nhưng cái ngày đầu tiên ấy cũng cứ vẫn làm tao hồi hộp như bao đứa khác. Chia lớp, nhận thời khóa biểu bla bla, những cái thủ tục chán đến phát ngán làm tao thấy buồn ngủ kinh hoàng. Nhưng cũng có những cảm giác rất mới lạ và thú vị, lần đầu tiên tao lang thang đi gần hết cái trường và thấy là ối zồi ôi nó rộng vl, dù đã được nghe kể trước là BK rộng lắm mà vẫn bị ngợp, được xem thanh niên thủ khoa đầu vào tấu hài ngày khai giảng cười chảy nước mắt. Tao cũng đồng cảm vs mấy thanh niên ngọng L với N, vì tao ngày trước cũng có khác mẹ gì đâu.

Khác với chúng bạn, chuẩn bị bước vào buổi học đầu tiên là chuẩn bị nào là dụng cụ học tập, nào là quần này áo lọ, tao chẳng chuẩn bị gì, 6h sáng có mặt ở trường. Làm suất bánh mỳ sốt vang cổng bể bơi kèm cốc sữa đậu nành cho ấm bụng rồi lang thang vào lớp. Vẫn như những ngày cấp 3, tao chủ động phi xuống bàn cuối ngồi 1 mình mặc chúng bạn đang làm quen nhau ầm ầm. Tao cảm giác như ngày đó, tao tự tách biệt bản thân ra so với những đứa còn lại. Cũng vẫn là những thủ tục loằng ngoằng những ngày đầu, chán chê mê mỏi rồi về. Nhìn đồng hồ vẫn sớm, bước chân nhẹ ra cổng trường làm cốc trà đá, hút điếu thuốc, đưa mắt ngắm nhìn cái cảnh nhộn nhịp của ngày đầu đi học ĐH. Đang chìm đắm vào mê cảnh, vừa ngắm vừa băn khoăn xem khi nãy cả giảng đường có 4 lớp, vậy lớp mình là lớp nào có những đứa nào. Nghĩ mãi vẫn chưa ra thì bên cạnh có tiếng gọi:

– Ê ! Chú học lớp 02 đúng không? – Một thanh niên ngồi sau lưng tao lên tiếng.
– Đúng rồi. Sao a biết. – Tao quay lại trả lời.

Trước mặt tao là một thanh niên nhìn mặt khá tấu hài, dáng người cao dong dỏng, gầy gầy. Nhìn mặt thì t cũng đoán tầm tuổi ngang tao thôi nhưng gọi tao là chú thì có lẽ là hơn tuổi nên tao gọi a cho lễ phép.

– Anh vừa thấy chú trong giảng đường, cùng lớp với a, a cũng 02. Nãy ngồi điểm danh mà a nhìn mặt chú ngáo lắm, chắc ko tập trung nên ko biết.
– Thanh niên vừa nói vừa cười khoái trí.

Ngồi nói chuyện vs thanh niên này 1 lúc khá lâu, tao cảm thấy như tao bắt sóng khá tốt vs hắn. Có thể coi như hợp gu nói chuyện. Hỏi ra mới biết, tao vs hắn là đồng hương, khác huyện thôi. Cứ thế rồi buôn chuyện trên trời dưới đất như đã thân từ bao giờ.

Rồi hắn chủ động rủ tao đi chơi game, bắt đúng sóng, tao đồng ý luôn. Hắn trở thành người bạn đầu tiên của tao ở cái BK này, và sau này cũng trở thành ng bạn thân đầu tiên của tao trong khoảng thời gian sinh viên tại đây. Cũng quất vài ván Dota1 với nhau. Hắn chơi khá tốt, còn tao thời gian đó vẫn là 1 con gà. Mới tập tành chơi, ngoài Slark với Riki ra cũng chả biết chơi champ mẹ gì.

12h30. Quay trở lại giảng đường bắt đầu tiết buổi chiều. Cũng ko biết do bản thân tao đã thoải mái hơn, đã gỡ bỏ đc những nặng nề trong tâm trí hay do hắn đã làm tốt việc kích hoạt lại cái bản tính thoải mái phóng khoáng của tao, tao bắt đầu giao tiếp nhiều ng, quen biết nhiều bạn mới hơn. Cười nói vô tư hơn. BK thì chúng m biết đấy. Gái đã ít mà lại còn không xinh. Nói không xinh thôi chứ ko đến mức xấu đâu. Cả giảng đường 200 sinh viên thì vỏn vẹn đc hơn chục mống gái. Bọn tao lập đc cái nhóm 6 thằng chơi vs nhau, ngồi 2 bàn cuối. Đi học mà ko nhét đc chữ nào vào đầu. Ngày nào cũng chỉ ngồi bàn bạc trong giảng đường đứa nào xinh nhất, đứa nào ngon nhất, đứa nào zú to nhất, đứa nào mông đẹp nhất… 1 lũ dâm tặc ngồi xét gái, nhất là đứa nào mà mặc áo ngực màu đen cộng với cái sơ mi trắng bên ngoài thì thôi rồi. Bữa đó bọn tao có món nhắm trong câu chuyện bàn luận của 6 thằng điên rồ ngồi 2 bàn cuối lớp.

Cũng trải qua 1, 2 mối tình con cào cào thời học sinh cấp 2, cấp 3. Nhưng nó chẳng đọng lại gì trong đầu tao vs những mối tình thích nhau thoáng qua rồi cũng quên nhau nhanh như ng yêu cũ trở mặt đó. Bỗng dưng tao lại thấy thích 1 đứa con gái trong lớp ĐH. Hơn tao 1 tuổi vì nó cũng thi lại 1 năm. Mà đếu biết duyên nợ thế nào hỏi ra mới biết cũng đồng hương luôn. Đúng là quê hương là chùm khế ngọt thật chúng mày ạ.

Thế là tao lên kế hoạch tán. Mà cái tính dở hơi của tao trước giờ rất là tự cao. Trước giờ tán đứa nào là phải đổ, cứ nghĩ giờ tán mà đéo đổ thì nhục lắm. Cũng thấy rén rén lại, nhưng cứ mỗi ngày lên lớp nhìn thấy nó là tao lại có thêm động lực để tán. Nói về nó 1 chút. Đúng gu con gái tao thích, mặt xinh kiểu hiền, da trắng, tóc dài đến ngang mông. Cao tầm mét 6. Không biết ăn diện như những đứa con gái cùng chang lứa, lúc nào cũng chỉ quần bò, áo sơ mi thôi nhưng lại có một sức hút lạ thường. Tao rất thích và cực kỳ mê mẫu con gái xinh kiểu truyền thống như vậy. Thế là lên kế hoạch cưa cô bé này. Tốn không ít nước bọt và 1 suất cơm rang thập cẩm 20k ở nhà ăn A15 của trường thì thằng lớp trưởng cũng mới cho tao info của cô bé ấy. Thường thì đầu năm thằng lớp trưởng sẽ thu thập thông tin của từng thành viên trong lớp để sau liên lạc. Tao biết đc số đt, biết đc ngày sinh, biết đc quê quán.

Về cũng nhắn tin làm quen, nhưng cảm nhận của tao là nó khá là khép kín và ko mặn nồng gì việc rep tin nhắn lắm nên là cũng hơi chùn. Nhưng cái tính tự cao làm tao ko thể bỏ dở đc. Giờ mà bỏ dở là tán xịt thì nhục lắm. Điều tra thêm thông tin thì tao biết nó có thân vs 2, 3 con bé nữa cùng lớp, cứ đi học là mấy đứa bám riết lấy nhau. Lân la hỏi 1 con bé trong nhóm đó thì mới hay nó học BK nhưng trọ tân bên Hồ Tùng Mậu với 2 đứa ở cùng quê.

Cơ hội đến rồi, lớp tao tổ chức 1 buổi gặp mặt đầu năm, ngồi trà tranh KTX B6. Từng người giới thiệu để làm quen, đến lượt e, giọng nói rất nhẹ nhàng, dù vẫn là giọng địa phương nhưng sao lúc đó nghe nó ngọt ngào thế. E nói e tên Ng, sinh năm 9x, hơn đa số các bạn trong lớp 1 tuổi, quê ở xxx. Tao vẫn cứ dán mắt vào nhìn e nói từng chữ, thỉnh thoảng ông a bạn thân kia lại cấu tao 1 cái rồi bảo “chú bỏ cái ánh mắt ấy đi” rồi cười khoái chí làm tao ngượng đỏ cả mặt.

blog nhat dinh phai song

Rộn ràng như 1 lũ chim ở góc của sân KTX B6, ngoảnh lại cũng đã hơn 9h tối. Mọi người nói thôi tạm dừng ở đây hẹn bữa khác, giờ về ko muộn. Tao thì chưa muốn về nên bảo các bạn ai xa thì cứ về trước, lát bọn mình về sau, chưa vội. Thì bỗng nhiên e đứng lên bảo thế mình xin phép về trước, mình về xa còn phải đi xe bus nữa. Cơ hội đến đây rồi, tao nhanh miệng hỏi:

– Ng về đâu mà xa, giờ này xe bus làm gì còn mấy xe nữa đâu.
– Tớ về tận HTM cơ, xe 26 chắc vẫn còn chuyến cuối nữa mà.
– E trả lời vẫn bằng cái giọng nhẹ nhàng lôi cuốn ấy.
– Giờ này mà đi xe 26 có mà đêm mới về tới nhà. Xong còn đêm hôm rồi nữa.
– Đm tao diễn giỏi vl chúng m ạ. Đàng hoàng tử tế lồn gì. Nếu mà ko thích mày thì m đi xe bị hiếp bố cũng kệ cmm luôn ấy chứ.
– Thì cũng vẫn phải về chứ biết làm sao. Thôi. Mấy cậu ngồi nhé, tớ ra bến xe bus chờ xe đây.
– E đứng lên cầm lấy cái cặp xách rồi cười chào mọi người. Lúc đó tao đếu còn biết ngại ngần là gì, cũng đéo biết mình lấy đâu cái dũng khí lúc đó mà bảo:
– Thôi, để tớ lấy xe đưa Ng về, chứ ngồi vs bọn tớ đến giờ này mà về muộn hay có gì xảy ra thì bọn tớ cũng khó nghĩ lắm.
– Thôi ko sao đâu, tớ tự về đc.
– E vẫn cứ từ chối tao. Nhưng tao biết là từ chối thế đéo nào đc.
– Ko sao đâu, thôi đi ra đây, tớ lấy xe rồi tớ đưa về. Nhanh ko lại muộn. Ông a kia thấy thế bèn giúp tao 1 câu:
– Con gái giờ này rồi, có con trai nó đi cùng đỡ nguy hiểm hơn e ạ. Đêm hôm, sinh viên năm nhất mới lên HN phức tạp lắm.

Cuối cùng thì e cũng ậm ừ đồng ý, tao ra lấy xe máy. Tim thì đập ngày càng nhanh, cảm giác hồi hộp vcl. Đm hôm nay đc đèo e về sao, tao đéo thể tin nổi. Ra dắt cái con Nouvo RC màu vàng đen mà bà già mua làm quà tặng bữa đỗ ĐH mà tay cứ run run. Tao lấy 2 cái mũ trong cốp ra, tính đội cho e rồi cài quai cho nó ga lăng nhưng e cản lại, e bảo để tớ tự đội đc. Hơi có chút hụt hẫng nhưng mà thôi, đm cái sướng nó vẫn nhiều hơn nhiều.

Tao đưa e đi, trời HN về đêm ngày đó bắt đầu có chút hơi lạnh, tao thấy e ngồi cách xa tao, để cái balo nhỏ ở giữa, rút cái áo gió màu đỏ như máu loz của BK ra mặc. Tao giảm ga để đi chậm lại sợ e lạnh. Hỏi thì e bảo ko sao cứ đi đi. Nhưng thật ra là bố mày đang đi chậm lại cho quãng đường nó lâu thôi. Tin người vcl, có cl ấy.

Cả quãng đường cứ vừa đi vừa nói chuyện, cũng chẳng biết phải nói gì, cũng chỉ hỏi về mấy cái cơ bản trong việc học hành rồi ở trọ thôi. Về đến đầu ngõ e ở. E xuống xe, đưa lại mũ bảo hiểm cho tao rồi cảm ơn. Không quên hứa bữa nào tớ mời cậu uống trà tranh bù nhé. Tao cũng chỉ cười rồi bảo “ok, tớ nhận kèo” rồi bảo e vào nhà ko lạnh. E vừa bước đi thì tao đưa mắt nhìn thấy ngay đầu ngõ ấy có 1 xe kéo bán ngô luộc. Vội dựng xe chạy ra bảo chị ơi lấy cho e 2 bắp, vội vàng cho vào túi rồi đưa 20k cho ngta, bảo là dư 4k lát e quay lại lấy, 4k ngày đó 2 cốc trà đá chứ ít đâu. Sinh viên nghèo mà. Tao đuổi theo e vào ngõ. Gọi với e lại:

– Ng ơi, tớ bảo này.
– Ơ, sao thế?
– E ngoảnh lại nhìn tao rồi đáp.
– Nãy tớ thấy cậu ngồi sau lạnh, cầm lấy cái này ăn cho ấm nhé. Còn nóng đấy.
– Thôi không cần đâu.
– E đưa đôi mắt ngại ngùng nhìn tao.
– Ko sao đâu, cầm lấy đi. Tớ về đây.

Tao đưa cho e bịch ngô rồi chạy vội ra lại đầu ngõ. Lấy nốt 4k của bà chị. Không quên ngồi trên xe nhìn e đi vào ngõ cho tới khi khuất bóng thì tao mới bắt đầu quay xe ra về. Về đến nhà. Thấy bà già vẫn đang chờ cơm. Sẵn tâm trạng đang vui như vừa trúng số, tao làm liền 3 bát cơm rồi phi lên phòng. Rút cái đt ra thì thấy tin nhắn của e. E nói cảm ơn tao rất nhiều. Ngô ngon lắm.

Tắm rửa xong tao phi lên giường rồi nằm ôm cái đt, miệng vẫn nở 1 nụ cười tươi như thằng bị chạm dây thần kinh. Nhắn tin vs e 1 lúc rồi chìm vào giấc ngủ ngon. Cũng lâu rồi mới bắt đầu đi ngủ với cái tâm trạng tốt như vậy…

Mr Nobody
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Mr Nobody

Em từng hát cho anh nghe khúc ca đẹp nhất: "Đôi chân tuyệt đẹp trong đôi dép thấp.. Ôi! công chúa của, con gái của ta. Rốn em là cái bát lúc nào cũng đầy rượu. Bụng em là khối bột mì, bao quanh bằng hoa huệ trắng. Ngực em, là chùm nho mọng nước. Hơi thở em, mùi táo chín. Sẽ không ai yêu em như anh đã yêu em."

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *