[Chap 5] Nhất định phải sống – Tình yêu chốn Bách Khoa

Mỗi lần ngồi ăn cùng e, tao cố gắng để ý xem món gì e thích, món gì ko thích, để lần sau biết mà gọi cho đúng sở thích của e. Cứ lâu dần như vậy, 1 tháng, rồi 2 tháng trôi qua, tao lại gần e hơn.

81
0
tinh yeu bach khoa

Tỉnh táo rồi lại mò dậy kể lể tiếp cho mấy ml nghe đây. Ae thấy hay thì cho xin cái vodka để tao có động lực viết tiếp nhé. Nói thì gì nói chứ nhìn vào giới trẻ bây giờ tao cảm thấy như 2 thế hệ quá khác xa nhau, ngày đó yêu đương vẫn còn rụt rè, ngại ngùng lắm. Giờ nghĩ lại thấy phí của zời quá…

Sau buổi tối đó, những ngày sau tao nhắn tin vs e ngày càng nhiều hơn, e cũng mở lòng hơn trong việc rep lại tin nhắn, hay những câu chào, những cái cười thân thiện hơn khi lên lớp. Nhưng ngày đó tao biết, mấy thằng ml tâm hồn doggy khóa trên hay lớp khác cũng đã bắt đầu để mắt đến e. Nếu tao không tấn công dồn dập thì có thể sẽ mất e vào tay thằng khác lúc nào ko hay.

Chính vì thế, tao tìm đủ mọi cách để tiếp cận e, cũng ko còn lạnh lùng, tự kỷ như trước nữa. Tao chủ động chuyện trò vs e nhiều hơn, tranh thủ giờ nghỉ trưa đi ăn trưa là cũng đi cùng, bình thường tao cũng chẳng dám đi đâu, đếu ai mà mặt dày bám gót kiểu đó. Nhưng tao mua chuộc con bạn thân của e trong lớp. Con bé này siêu hài, người Nghệ, tếu mà vui kinh khủng luôn. Tao gạ gẫm tớ mời cậu ăn cơm, cậu kéo Ng đi ăn cùng nhé. Cứ bữa nào cậu kéo đc Ng đi là tớ mời cơm. Con bé đồng ý mải. Tao cũng như mở cờ trong bụng, cơ hội đến đây rồi. Ban đầu thì chiều lòng 2 đứa con gái, tao vào nhà ăn A15 hoặc đôi khi là nhà ăn của KTX B7, vì thường con gái ăn uống rất tiết kiệm, nên thường chọn mấy nhà ăn này vì nó rẻ, nhưng về sau tao đếu thể ăn nổi,đồ ăn nó vừa chán vừa ko vệ sinh. Tao mới lân la đi tìm, quanh khu vực trường xem có quán nào ổn hơn ko. Cuối cùng tao cũng tìm đc 1 quán cơm gia đình nhỏ ở gần trường. Đồ ăn khá ngon lại hợp vệ sinh nữa, quan trọng nhất là họ bán theo kiểu mâm cơm, chứ ko phải suất riêng lẻ. Đây cũng là cơ hội nhỏ để tao có thể gần gũi e thêm nữa.

tinh yeu chon bach khoa

Vậy là những ngày tháng sau, cứ mỗi tuần lên giảng đường là tao đi ăn vs e cùng con bé bạn tầm 3 buổi. Còn lại là đi chơi game và ăn ở quán nét vs ông a già kia. Mỗi lần ngồi ăn cùng e, tao cố gắng để ý xem món gì e thích, món gì ko thích, để lần sau biết mà gọi cho đúng sở thích của e. Cứ lâu dần như vậy, 1 tháng, rồi 2 tháng trôi qua, tao lại gần e hơn. Lúc này, e ko còn quá ngại ngùng với tao, nhưng e vẫn giữ đúng hình ảnh của e, nhẹ nhàng, kín đáo, rất mức độ và vô cùng duyên dáng. Cứ ngày ngày tiếp xúc trên trường, tối về vẫn vùi đầu vào những tin nhắn vs nhau. Tao cũng ko biết là tao đã yêu e từ lúc nào. Mà phải thừa nhận, những ng con gái truyền thống như e, 1 khi mà mình đã yêu là càng yêu càng say hơn.

Nhưng nói thì là vậy, chứ để mở lời vào lúc này tao thấy dường như vẫn chưa đúng thời điểm. Vẫn chứ luôn cho rằng chờ thời điểm thích hợp sẽ lấy can đảm để mở lời vs e, nhưng song song cùng đó lại nghĩ, nếu ko mở lời có thể sẽ muộn…

Rồi có lẽ trời thương kẻ bất lương như tao. Tao có cơ hội để đưa e về chỗ trọ nhiều hơn, e cũng ko còn ngại ngùng hay từ chối để tao đưa về như trước nữa. 1 ngày HN vào đông, gió Bấc như cứa vào da thịt, từng hơi lạnh như xuyên vào trái tim của 1 kẻ tổn thương đang tìm lại niềm vui trong cuộc sống như tao. Học hết tiết cuối buổi chiều, nhìn đoàn người ùa kín ra cổng trường như 1 đàn vịt. Tao lặng lẽ đứng trên hành lang của lớp học,đưa mắt nhìn mọi thứ xung quanh, tự nhiên lại thấy thoáng buồn 1 cái gì đó rất khó tả. Bỗng dưng có 1 bàn tay vỗ nhẹ vào vai tao kèm theo câu nói:

– Làm gì mà ngây ra thế? Nhớ người yêu à? Tao quay lại thì thấy e đang đứng đó với 1 nụ cười vô cùng rạng rỡ trên khuôn mắt, bất giác tao cũng mỉm cười rồi khẽ nói vs e.
– Tớ có người yêu bao giờ đâu mà nhớ.
– Thế sao lại 1 mình đứng đây, ko đi trà đá với a già à? E vẫn đứng đó với nụ cười như làm tao ngày càng mê mẩn hơn.
– À không, a già về rồi. Nay mẹ tớ cũng ko nấu cơm nhà nên cũng ko phải về sớm. Đi lang thang ko Ng? Tao cũng chẳng hiểu sao lúc đó tao lại đề nghị như vậy, cũng ko biết lấy cái dũng khí ở đâu ra để đưa ra 1 lời đề nghị như vậy cho e.
– Đi đâu giờ này, lạnh thế này nữa. Tớ còn mặc cái áo gió trường này, lạnh lắm, chủ quan ko mang theo cái khăn.

Như vớ đc thời cơ, tao tháo cái khăn len trên cổ tao ra, khẽ quàng vào cổ cho e rồi nhẹ nhàng bảo:

– Ấm rồi nhé, lên Hồ chơi đi. ( Hồ Gươm ấy ).
– Ơ. Thế tớ ấm còn ai đó lạnh thì sao. Mà phải về sớm nữa. Tớ sợ về muộn rồi mấy đứa ở phòng lại mách vs bố mẹ tớ ở nhà.
– Tớ ko sao. Có lạnh đâu. Đi chút cho thoáng rồi tớ đưa cậu về. Tớ cũng ko về quá muộn đc.

E gật đầu đồng ý, tao cùng e xuống lấy xe rồi lết lên bờ hồ. Lết vì cái giờ tan tầm mà đi từ trường lên tới Hồ cũng mất cha nó cả 30p. Lên tới hồ, gửi xe máy rồi tao cùng e đi dạo quanh hồ. Trời vào đông, bắt đầu tối sớm hơn, Hồ Gươm lên đèn lung linh huyền ảo, cộng với cảm xúc khi đc đi bên cạnh người mình yêu thì còn gì lãng mạn bằng. Tao sợ e đói, mua cho e 2 cái xúc xích, e chia lại cho tao 1 cái. Rồi hỏi e :

– Từ ngày nhập học giờ đã lên Hồ Gươm chơi chưa Ng?
– Tớ có đi rồi, bữa rồi cả phòng 3 đứa cùng bắt xe bus lên chơi, xong đi chợ đêm luôn mà.
– E khẽ nói rồi đưa cái ánh mắt như biết cười ấy nhìn tao.
– Thế có ăn kem chanh chưa? Ngon lắm đấy.
– Kem chanh á? Là cái gì? Tớ có biết đâu.
– E khẽ cười ngây ngô.
– Đứng đây chờ tớ chút nhé. Tao chạy vội ra chỗ bán kem, xếp hàng 1 lúc mua kem rồi chạy hớt hải lại chỗ e đang đứng cùng với 2 que kem trên tay.
– Ăn thử đi. Ăn kem chanh này mùa đông là tuyệt vời luôn đấy.

E cười rồi đưa tay ra cầm que kem tao đưa. Vừa ăn vừa gật gù tỏ vẻ thích thú. Tao đứng nhìn mà cũng cảm thấy vui trong lòng. Dạo thêm 1 lúc rồi tao với e ra lấy xe. Đưa e về trên những con đường ấy, lúc thành phố đã lên đèn, đông đến từng đôi từng đôi ôm chặt lấy nhau lướt qua trước mặt. Tao và e vẫn râm ran những câu chuyện phiếm trên cả quãng đường dài đó. Bỗng nhiên, e nói nhỏ sau lưng tao:

– T này, tự nhiên giờ này đi về, trời cũng lạnh nữa. Tớ lại nhớ cái bịch ngô nóng cậu mua cho tớ bữa đó. Tao như nín thở trước câu nói của e, tim tao đập nhanh hơn, mặt nóng cả lên. Có phải dường như e đang bật đèn xanh cho tao biết là e cũng thích tao không?
– Thế lát nữa tớ lại mua cho Ng nhé.
– Được, nhưng lần này tớ sẽ trả tiền, mua để cả 2 đứa cùng ăn.
– E vẫn vừa nói vừa cười rất vô tư. Đang tận hưởng cái cảm giác lãng mạn ấy. Nâng nâng trong men tình, say sưa hòa vào đoàn người tấp nập giữa phố đông tuy lạnh mà vẫn ấm áp ấy thì.
– Xoẹt xoẹt, tuýt tuýt. Thôi bỏ mẹ, ăn lồn rồi lượm ơi. Gặp ngay toán cơ động 6 anh, đứng ngay ngã tư Phạm Ngọc Thạch – Chùa Bộc. Dừng xe vào chào hỏi các thứ. Được nghe thông báo là e rẽ phải ko xi nhan, xe ko gương. Giờ a xử phạt nhanh cho e đi cho tiện nhé. Cũng bối rối các thứ các thứ, đc nghe a cơ động bảo 150k, rút ví ra thấy ôi thôi đm vl rồi, còn đúng 156k giờ làm sao giờ. Bèn quay lại khúm lúm bảo a.
– A ơi. E còn có đúng 156k, a cầm tạm 100k uống nước. Cho e xin chỗ tiền lẻ e còn về, đường xa ko may xe cộ có hỏng hóc.
– Không đc, 2 lỗi của e a xử vậy là nhẹ rồi. Chứ nếu ko a lập biên bản tại chỗ là còn lâu e mới đc đưa bạn gái e về đấy.
– A cơ động cũng lịch sự vl. Tao quay ra nhìn e, e dường như cũng nghe đc câu chuyện của tao và a cơ động nên cũng cứ nhìn tao mà cười. Thôi, chấp nhận, biết làm sao giờ. Lấy xe mà đi trong người còn đúng 6k tiền lẻ. Trên quãng đường về, tao tỏ ra xấu hổ vô cùng, ko biết mở lời nói vs e thế nào. Nhưng cũng đành muối mặt nói nhỏ vs e:

tinh yeu dai hoc

– Ng này, để bữa sau tớ mua ngô cho cậu nhé. Vừa bị cơ động phát tớ ko còn đủ tiền.
– Cứ mua đi, tớ trả tiền. Có sao đâu nào.
– E cười rất tươi trả lời tao.
– Thôi, ai lại vậy.
– Để con gái trả tiền tớ không thích. Tự nhiên tao thấy e ko nói gì nữa. Tao cũng cứ nghĩ chắc do tao lỡ lời nên giận rồi chăng. Về đến đầu ngõ e ở, dừng xe xuống, vẫn là bà chị bán ngô đầu ngõ ngày nào. E đội nguyên mũ bước xuống, quay mặt bước đi. Tao đang tính gọi lại bảo trả cái mũ. Giận thì giận chứ tính thó luôn cái mũ của tôi luôn sao cô nương, thì bỗng nhiên e quay lại nhìn tao rồi với cái thái độ rất mè nheo, e bảo:

– Đứng im đó nhé. Cấm có đi đâu đó. Tao đưa mắt nhìn theo e, thì ra e chạy qua chỗ bà chị kia mua ngô, 2 tay cầm 2 bắp ngô nóng, e chạy lại chỗ tao.
– Có ngô ăn rồi nhé. Dựng chân chống xuống đi. Xuống đây ngồi ăn nó mới vui chứ. Tao cởi mũ bảo hiểm treo ở xe, dựng chân chống xe rồi đi xuống. E quay ra nhìn tao.
– Ơ, tay tớ cầm 2 bắp ngô rồi. Cởi mũ cho tớ. Tao khẽ mỉm cười, đưa tay tháo nhẹ cái dây quai mũ của e xuống, treo lại mũ lên xe rồi cùng e vào lề đường ngồi ăn ngô nóng. Cái cảm giác lúc đó thật khó tả. Cảm giác của thứ tình cảm trong sáng, ngọt ngào mà hạnh phúc, có pha thêm chút xấu hổ vì ko còn tiền để mua đồ ăn. Trong cái không gian đó, tao có cảm giác như tao và em đã yêu nhau từ khi nào. Nhẹ nhàng, ko ồn ào và vẫn đủ ấm áp.

Ngước nhìn đồng hồ cũng đã khá muộn, tao bảo e về nhà ko lạnh, e khẽ đứng dậy, tháo chiếc khăn len tao quàng cho e lúc chiều tối. Quàng lại lên cổ tao, dặn dò về nhành ko lạnh nhé. Rồi chào tạm biệt tao và quay bước đi vào. Tao vẫn cứ đứng đó, vẫn cứ tiếc nuối cái cảm giác hạnh phúc đang dang dở nhưng phải ngắt quãng vì thời gian không cho phép. Tao lên xe rồi trở về. Giữa cái đông lạnh của miền bắc, giữa cái đường phố cũng vắng lạnh dần bóng người qua. Đang có 1 kẻ khẽ mỉm cười với một niềm hạnh phúc nhỏ bé mà ấm áp…

Mr Nobody
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Mr Nobody

Em từng hát cho anh nghe khúc ca đẹp nhất: "Đôi chân tuyệt đẹp trong đôi dép thấp.. Ôi! công chúa của, con gái của ta. Rốn em là cái bát lúc nào cũng đầy rượu. Bụng em là khối bột mì, bao quanh bằng hoa huệ trắng. Ngực em, là chùm nho mọng nước. Hơi thở em, mùi táo chín. Sẽ không ai yêu em như anh đã yêu em."

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *