[Chap 8] Nhất định phải sống – Mối tình đầu của những đứa trẻ cho rằng mình đã lớn!

Làng quê của tao vẫn yên bình như vậy. Ko ồn ào, ko vội vã. Tao dừng xe trước cửa nhà ngoại. Nhà ngoại nhà tao thì kinh tế cũng khá ổn, do các dì, các cậu đều định cư và làm việc bên Hàn nên cũng lo cho ông bà ngoại cuộc sống khá đầy đủ. Đẩy cánh cổng đã tróc lớp sơn bước vào. Vẫn là cái cảm xúc ấy, vừa vui mừng, vừa tủi thân khi thấy ông bà ngoại chạy ra đón tao.

118
0
nhat dinh phai song

Mấy ml thông cảm nhé, dạo này sức khỏe hơi yếu mà công việc lại hơi cực nên chưa có dịp lên bài cho mấy ml đọc. Nay mới lên bài đc đây. Tiếp tục câu chuyện về mối tình đầu. Mong anh em thông cảm, câu chuyện của mình là kể lại, chứ ko phải sáng tác. Mọi chuyện đều là sự thật của cuộc đời mình đã trải qua, nên văn vở có gì ko tốt mong anh em thông cảm.

Tạm biệt e rồi lên đường. E ở nhà vs bố mẹ, còn tao đưa lũ bạn đi thêm 1 ngày chơi bời ở những địa điểm vui chơi, tham quan danh lam thắng cảnh ở tỉnh. Sau đó lũ bạn về nhà a già, còn tao cũng xin phép về dưới quê nội và ngoại thăm mọi người. Cũng lâu rồi tao chưa về thăm quê.

Làng quê của tao vẫn yên bình như vậy. Ko ồn ào, ko vội vã. Tao dừng xe trước cửa nhà ngoại. Nhà ngoại nhà tao thì kinh tế cũng khá ổn, do các dì, các cậu đều định cư và làm việc bên Hàn nên cũng lo cho ông bà ngoại cuộc sống khá đầy đủ. Đẩy cánh cổng đã tróc lớp sơn bước vào. Vẫn là cái cảm xúc ấy, vừa vui mừng, vừa tủi thân khi thấy ông bà ngoại chạy ra đón tao.

nhat dinh phai song

– Cháu trai của ông về đây rồi. – Câu nói quen thuộc của ông ngoại tao mỗi khi tao về. Mang đồ đạc vào nhà, tao thay quần áo rồi đi dạo quanh nhà, không khí thật thoải mái. Vườn cây, ao cá, vườn cảnh, bon sai. Tất cả đúng như in từ 1 bức tranh quê hương Bắc bộ đầy yên bình mà ra. Tao ko quên lấy điện thoại ra, báo cho e là tao đã về tới nhà ngoại. E cũng dành cho tao những lời quan tâm, những câu hỏi thăm như “có mệt lắm ko”? “Đã ăn uống gì chưa?”

Về quê thì thú vui muôn thuở của tao là câu cá, ông ngoại tao có 1 ao cá nhỏ, nuôi cá để câu ăn, chứ ko nuôi bán. Cứ mỗi lần tao về là vác cần ra ngồi. Dù có khi cả buổi chả con ml cá nào thèm cắn câu. Thoáng cái mà 1 buổi chiều đã trôi qua. Bà ngoại gọi tao rửa chân tay rồi vào ăn cơm.

Woww! Toàn là những món tao thích, về khoản ăn uống thì chỉ có bà ngoại là hiểu tao nhất, bà luôn biết tao muốn ăn gì mà bà nấu ăn cũng rất ngon nữa. Đánh chén no căng cái bụng. Tao vác lap ra ngồi onl fb. Loay hoay mãi mới bật đc cái D-com. Ngày đó cái D-com 3G còn thịnh hành lắm. Hàng hot đấy chứ chả đùa. Nhấn gọi cho e, đầu bên kia e cũng chờ cuộc gọi của tao từ bao giờ. Cả 2 đứa lại say sưa lao vào cuộc trò chuyện, nói đủ thứ trên đời. Nào là hôm nay ăn ngon thế nào, về quê thoải mái ra sao. Chỉ có lúc hỏi ” Bà nó có nhớ tôi không?” thì phải thủ thỉ nói thật nhỏ sợ ông bà nghe thấy. Đầu bên kia e cũng đáp lại bằng 1 câu thủ thỉ ngọt ngào: “Nhớ lắm chứ, nhớ lắm luôn ấy”. Đang ôm cái lap tình tứ vs nhau thì bà tao đi vào, tay cầm 1 đĩa hoa quả đã gọt sẵn cho thằng cháu yêu quý. Thấy tao vậy, bà ngoại đoán ra ngay, bà hỏi:

– Có bạn gái rồi hả? Cho bà xem nào. Tao ngại ngùng quay cái màn hình lap ra. E ngại ngùng chào bà, 2 bà cháu nói chuyện qua lại vài câu rồi bà ra ngoài dọn dẹp. Còn tao và e lại tiếp tục ôm cái lap mãi tới khuya mới chịu đi ngủ. Tới sáng hôm sau, tao ra mộ phần của ông già tao thắp hương. Dù đã cố gắng kìm nén nhưng cứ mỗi khi đứng trước mộ phần của ông già. Là bao kí ức đau thương ấy lại ùa về. Mọi chuyện lại hiện hữu như nó vừa mới xảy ra ngày hôm qua vậy…

nhat dinh phai song chap8

Ở thêm vs ông bà thêm 1 hôm nữa, đi thăm nhà họ hàng nội ngoại rồi tao trở về HN. Chuẩn bị bước vào kỳ học thứ 2 của năm học đầu tiên. Ông già mất, bà già phải lăn lộn vs công việc làm ăn mà ông già tao để lại. Bà già tao rất chăm chỉ, cần cù. Nhưng lại hơi kém về mặt tính toán. Nên trước giờ chỉ có chỉ đâu làm đó. Còn lại là ông già tính toán cả. Thời gian sau ông già mất, bà vất vả, 1 tay phải cán đán trách nhiệm nặng nề. Nhưng công việc làm ăn tưởng là quen mà lại lạ.

Cũng chính vì vậy, tao vs bà già cũng dần có khoảng cách hơn. Mẹ con cũng ko có thời gian cho nhau nhiều. Tao đi học, rồi ở trường, tối muộn mới về. Tắm rửa vệ sinh rồi lại lên phòng ngủ. Tao và e vẫn tiếp tục cùng nhau trải qua những ngày vui vẻ của mối tình đầu năm ấy, bọn tao cũng là cây cầu kết nối hội con trai và con gái trong lớp lại gần nhau hơn. Đi đâu cũng có hội. Có thể chính vì thoải mái như vậy, mà tao cũng dần trở lại vs đúng con ng thật của mình. Ít lạnh lùng, nghiêm túc mà thay vào đó là lầy hơn, xàm hơn. Nhiều khi e còn trêu tao bảo là “thôi quả này bị lừa rồi, yêu nhầm rồi”.

Có lẽ ở e, e luôn cho tao 1 niềm tin vô cùng vững chãi về tình cảm và con người của e. Người ta bảo cái gì mà chắc chắn quá sẽ làm con ng ta tự mãn, tự mãn rằng ngta sẽ ko bao giờ mất đi những điều đó dù có làm bất kỳ điều gì. Sang tới học kỳ 2, tao bắt đầu thay đổi. Tao ham chơi hơn, ko tập trung vào học hành. Tao mê game, mê tụ tập bạn bè đi nhậu. 5 thằng trong hội mê game bọn tao có 1 team Dota, ngoài giờ lên lớp là kéo nhau vào quán game. Ở BK những năm đó thì chúng mày cũng biết. Quán nét, quán nét, quán nét everywhere. Đâu đâu cũng là quán nét. Bọn tao chọn quán game G6 ở 80 Lê Thanh Nghị làm quán ruột để tụ tập. Tao bắt đầu chểnh mảng học tập. Tan học xong cũng vẫn là đi chơi vs e, rồi đưa e về, nhưng bắt đầu nói dối e. Nói là về nhà nhưng thật ra là về quán net nơi có những thằng bạn đang ngồi chờ sẵn để combat. Tao bắt đầu học đc những thói hư tật xấu của mấy thằng ham game. Lên lớp ngồi chờ điểm danh, điểm danh xong lại trốn ra quán game. Cả lũ 5,6 thằng cứ vậy. Có những buổi đang combat hăng say chửi nhau ầm ĩ trong quán net thì có điện thoại thằng lớp trưởng gọi kêu chuẩn bị điểm danh về gấp. Thế là ba chân bốn cẳng chạy như bị ma đuổi về điểm danh.

E bắt đầu để ý và biết những việc tao làm. E nói tao cũng nhiều, khuyên nhủ động viên tao cũng nhiều. Nhưng chúng mày biết đấy,ở cái tuổiđó, là 1 thằng mê game thì đầu óc ngoài game ra còn nghĩ đc gì nhiều đâu. Vậy nên tao cũng cứ ậm ừ cho xong chuyện. Giữa kỳ rồi cuối kỳ, trải qua những kỳ thi, thành thích học tập của tao bắt đầu kém đi. E buồn, e nói vs tao rất nhiều. Lúc 2 đứa nói chuyện vs nhau thì t cũng hối lỗi lắm. Nhưng lúc cắm đầu vào những trận game hăng say thì tao lại quên hết những thứ trước đó e đã nói vs mình. Phải nói lại là, e là 1 ng con gái rất giản dị, rất nhẹ nhàng nhưng lại có sức cố gắng và nghiêm túc trong việc học tập đáng nể hơn tao rất nhiều. Mặc dù nhiều lúc tao hay trêu e là đầu óc nảy số chậm. Bắt đầu kỳ 2 đc vài tuần thì cũng đến tết âm lịch. Bọn tao lại có những ngày nghỉ. Tao đưa e về quê, e say xe nên tao cũng ko muốn để e đi xe khách. Tao và bà già cũng về quê để ăn tết cùng ông bà. Tao đưa e về trước, còn bà già tận 30 xong việc rồi mới về.

nhat dinh phai song 2

Tao vẫn vậy, về quê cũng vẫn vậy. Lao đầu vào quán net. Tới bữa về ăn, rồi lại lủi lủi đi mất. Tối vẫn ở nhà video call vs e và nói dối là ban ngày đi chơi nhà họ hàng và giúp ông bà dọn dẹp chuẩn bị tết. 1 cái tết đầu tiên sau khi ông già mất cũng khá êm đềm. Mồng 1,2 say quên chết, mồng 3,4 thì đi thầy cô vs lũ bạn cũ ở quê rồi tổ chức ăn uống hát hò vs nhau. Đi cũng mấy năm mới về, nên cũng nhiệt tình hăng say lắm. Bọn bạn tao ở quê vẫn vậy, vẫn như ngày nào, vẫn là những đứa trẻ vô tư, hồn nhiên. Người quê vs nhau, vẫn sống vs nhau bằng tình nghĩa, ko bị vật chất làm tha hóa. Tao với e thống nhất là chiều tối mồng 5 tao sẽ qua nhà e, chúc tết bố mẹ e và đón e đi lên trường. Vì mồng 7 năm đó là bọn tao đã bắt đầu học rồi. Lên sớm, dành cho nhau 1 ngày đầu xuân đưa nhau đi chơi HN.

Lên nhà e chiều tối mồng 5 tết năm ấy, cũng run lắm. Lần này ko có hội bạn đi cùng nữa, mà là đi 1 mình. Thôi thì mồm miệng đỡ chân tay. Cứ mau miệng khéo léo chào hỏi là ăn thôi, tao nghĩ trong đầu như vậy. Đến nhà e, bước vào nhà chúc bố mẹ e những lời chúc năm mới quen thuộc, tao thấy e bước ra, nhìn tao cười rạng rỡ lắm. E ở nhà còn ngoan hơn những gì tao thấy rất nhiều, bố mẹ e ko phải động chân tay gì nhiều, e tự dọn dẹp, nấu nướng, làm những món ăn, trang trí nhà cửa ngày tết. Lúc đó tao nhìn e mà tự hào lắm. E chạy vào nhà, lấy cho tao 1 cốc nước ấm. Bảo tao uống đi cho đỡ lạnh. Bố mẹ e dọn cơm ra, bảo 2 đứa ăn rồi hãy đi, nhưng tao và e cũng chỉ ngồi vào mâm cho có. Vì kế hoạch là 2 đứa sẽ đưa nhau đi ăn vặt quanh HN rồi. Bố e có mời rượu, tao cũng xin phép ko dám uống với lý do còn phải lái xe. Có lẽ cả 2 ông bà cũng bắt đầu có ấn tượng tốt vs tao hơn.

Trời cũng đã xế muộn, tao và e xin phép để lên đường ko muộn lại lạnh. Trên cả quãng đường đi ấy, cứ chậm chậm mà đi, 1 là cho đỡ lạnh. 2 là để tận hưởng những phút ở bên nhau thế này. Tao để balo và bịch đồ của e ở trước, để e ngồi sau chỉ đeo 1 cái túi nhỏ. Cốt cũng là để cho ôm cho dễ ấy mà. Cuối cùng thì cũng về tới HN. Ngày đó HN vẫn vắng lắm, cũng chưa có đông đúc trở lại. Tao và e lang thang khăp các tuyến phố, tay e đút vào 2 túi áo khoác của tao, cằm khẽ đặt lên vai tao. Thỉnh thoảng lại đưa đôi bàn tay nhỏ bé mà ấm áp ấy áp lên 2 má của tao. Vậy là tết năm đầu tiên, tao và e cũng có dc cái kỉ niệm tết đầu tiên bên nhau…

Anh em like ủng hộ nhé, chiều tối sẽ ra part tiếp cho anh em!!!

Mr Nobody
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Mr Nobody

Em từng hát cho anh nghe khúc ca đẹp nhất: "Đôi chân tuyệt đẹp trong đôi dép thấp.. Ôi! công chúa của, con gái của ta. Rốn em là cái bát lúc nào cũng đầy rượu. Bụng em là khối bột mì, bao quanh bằng hoa huệ trắng. Ngực em, là chùm nho mọng nước. Hơi thở em, mùi táo chín. Sẽ không ai yêu em như anh đã yêu em."

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *