Khi đứa trẻ trưởng thành

63
0
dua tre

Một ngày nọ tôi được giao nhiệm vụ trông trẻ là con bạn chị, cậu bé tên là Bi. Tôi đồng ý đón Bi từ trường vì chị bạn bận học và không thể đến kịp. Chúng tôi cùng nhau bắt đầu cuộc phiêu lưu tìm kiếm bánh Donut – món bánh duy nhất Bi chịu ăn. Qua nhiều con phố, ghé qua nhiều tiệm bánh, nhưng không tìm thấy Donut nào. Cảnh trời thay đổi không ngừng, thỉnh thoảng đám mây đen đậm làm cho không khí u ám, nhưng khi ánh nắng xuyên qua, thành phố được phủ lên lớp ánh vàng rực rỡ, tạo nên một không gian sôi động.

Tôi cầm điện thoại và chụp ảnh, thích ghi lại khoảnh khắc đáng yêu của Bi. Tôi cố gắng nói chuyện và hát để tạo niềm vui cho cậu bé. Mỗi khi tôi chụp ảnh, Bi lại quay tránh mặt. Một lúc sau, câu hỏi một chút e thẹn của tôi khiến tôi nhớ về tuổi thơ của mình. Tôi tự lục tìm lại những người thân yêu trong quá khứ, những kí ức tuy mờ nhạt nhưng vẫn ấm áp. Tôi nhớ về những người cô, chú và chị bạn của bố mẹ, những người yêu thương tôi và giúp đỡ tôi trưởng thành. Nhưng càng lúc, những kí ức ấy trở nên mờ dần, chỉ còn lại những hình ảnh rời rạc, nhưng trong tâm tư của tôi, họ mãi mãi được ghi dấu.

Cuộc sống đầy biến đổi, có bao nhiêu cuộc gặp gỡ, chạm vào và lưu lại, nhưng mãi mãi không gặp lại. Những người đó để lại những kí ức trong ta, như những khung ảnh dường như đã sờn cũ, mờ đi và chỉ còn lại những đường nét mơ hồ. Nhưng kí ức đó là sự chứng minh rõ ràng cho cuộc sống của ta. Chúng ta tự lục lọi những kí ức ấy và thấy mình đã từng là như thế nào, cùng nhìn lại quá khứ mà không cần phải nhờ người khác chứng minh.

Vậy đó, có một ngày, khi Bi lớn lên và ôm tay một đứa trẻ khác, chẳng hẳn Bi sẽ nhớ rõ về tôi, nhưng có lẽ trong sự đa cảm của cậu, Bi sẽ chợt nhớ đến một kí ức thời trẻ thơ. Có những khoảnh khắc mờ nhạt, nhưng nó vẫn tồn tại trong khuôn mặt của tôi, chú Tuấn, dưới giọng hát ấm áp của chú, và trong những câu chuyện ngày xưa.

Sonbad
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Sonbad

Thế giới này là 1 chuỗi những màn hài kịch nối tiếp nhau, nếu có người lấy chuyện đời tôi viết thành sách.. chắc chẳng ai tin.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *