Khi nào người lớn thực sự cảm thấy suy sụp?

24
0
nguoi lon suy sup

Kể từ ngày 26 tháng 7 năm 2020, đúng vào 5 giờ 34 phút sáng, khi tôi đang nằm trên giường và nhận được tin nhắn từ con trai, “Không thể tiếp tục nữa”, những từ này như một tia sét đánh xuống, thắt lại cả tâm hồn. Tôi chạy lên sân thượng, nhưng con trai tôi đã không còn ở đó. Khi xuống nhà, xe cấp cứu và cảnh sát đã sẵn sàng ở cửa.

16 năm trôi qua như một bức tranh cuộc sống được quay chậm. Những kỷ niệm từ ngày con trai chào đời, từ những bức ảnh đầu tiên của con được chụp trong phòng mổ, đến những lần đầu tiên tôi pha sữa cho con, từng giọt nhỏ của tình mẫu tử, và cả những thời khắc đầu tiên khi con bước chân ra thế giới. Hơn 6000 bức ảnh và video, mỗi cái ghi lại một khoảnh khắc đẹp của con trai, giờ đây trở thành những ký ức đau lòng.

Con trai tôi, 16 tuổi, một thiên tài trong mắt tôi. Nhìn lại những kỷ vật của con, từ giấy khai sinh đến giấy tử, từ những phần thưởng nhỏ bé trong trường mẫu giáo đến những thành tích lớn lao ở trường trung học, từ những cuộc thi thể dục đến những cuộc thi thứ tự quốc gia. Chúng tôi đã tự hào về mỗi thành tựu của con, nhưng chúng tôi đã bỏ qua nụ cười của con, những dấu hiệu của sự mệt mỏi.

Chúng tôi nợ con quá nhiều, quá nhiều. Những lời kêu cứu của con, chúng tôi đã không nghe thấy. Con khóc tại nhà, nhưng chúng tôi chỉ nghĩ rằng đó chỉ là áp lực của cuộc sống, và con sẽ ổn sau khi khóc. Chúng tôi đã thấy những vết sẹo trên cánh tay của con, nhưng chúng tôi đã không nghĩ nghiêm túc về điều đó. Chúng tôi đã đưa con đi khám tâm lý, nhưng chúng tôi không muốn nhìn thấy sự thật. Kết quả là, vết thương trong lòng con đã lớn dần, và cuối cùng nó đã nuốt chửng con.

Buổi tối ngày 25 tháng 7, con cười và nói với mẹ, “Mẹ là một bà mẹ ngốc”. Chúng tôi không hiểu. Chúng tôi không biết con đã ra đi lúc nào. Nhưng chúng tôi biết rằng trước khi con rời khỏi, con đã sắp xếp gọn gàng những vật dụng mà con thường mang theo: con gấu bông yêu thích, chiếc máy đọc sách Kindle và chiếc khẩu trang. Chúng tôi biết rằng con đã để lại lời nhắn, và rồi bước ra khỏi cánh cửa mà không quay lại.

Chúng tôi hối hận và tự trách bản thân. Nhà cửa trống trải với hình bóng của con, và bức tranh cuộc sống đã mất màu sắc.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *