Người càng giỏi thì càng buồn

Nhà thơ Emily Dickinson đã viết rằng: “Tôi nhìn từng nỗi đau xa lạ bằng đôi mắt trăn trở sâu xa Trong suy tư, tôi luôn tự hỏi Ai gánh được án khổ nặng bằng tôi.”

105
0
ngay buon nhat
Ai càng thông thái thì càng buồn – Courtney Stephens

Đau buồn là một phần trong trải nghiệm của con người, nhưng đã có những bất đồng trong nhiều thế kỷ về chính xác nỗi buồn là gì và làm thế nào để vượt qua nó. Nói một cách đơn giản, mọi người thường xem nỗi buồn như một phản ứng tự nhiên trước những tình huống khó khăn. Chúng tôi đau buồn khi một người bạn ra đi và một con vật cưng chết.

Khi một người bạn nói: “Tôi thấy buồn quá,” tôi thường hỏi: “Sao bạn buồn thế?”

Tuy nhiên, nếu bạn tin rằng nỗi buồn đến từ bên ngoài thì đây là một ý tưởng khá mới. Các bác sĩ Hy Lạp cổ đại không nghĩ như vậy, nhưng họ tin rằng nỗi buồn là do một chất lỏng đen tối trong cơ thể gây ra. Theo hệ thống dịch thể của Hy Lạp, cơ thể và linh hồn chúng ta bị chi phối bởi 4 loại dịch thể mà trạng thái cân bằng ảnh hưởng trực tiếp đến sức khoẻ và tính khí của ta. Từ “sầu muộn” có bắt nguồn từ “melaina kole”, nghĩa là “mật đen”, được coi là dịch thể gây ra sầu muộn. Bằng cách thay đổi chế độ dinh dưỡng, và các liệu pháp y tế, bạn có thể cân bằng lại các dịch thể này. Dù người ta đã biết nhiều hơn về các hệ thống chi phối cơ thể con người, quan điểm của người Hy Lạp về nỗi buồn, đến nay, vẫn còn giữ được giá trị, không chỉ với loại sầu muộn mà ta thường cảm thấy, mà còn cả với chứng trầm cảm lâm sàng. Các bác sĩ tin rằng những cảm xúc mơ hồ kéo dài ít nhiều có liên quan đến các chất hoá học trong não, sự cân bằng của các chất này bên trong não bộ.

Theo hệ thống Hy Lạp, những thay đổi trong sự cân bằng có tác động lớn đến phản ứng của chúng ta hoặc tạo ra những tình huống rất thảm khốc. Cũng có những nỗ lực lâu đời để nhận ra giá trị của sự đau buồn. Trong quá trình thảo luận, bạn sẽ tìm thấy một lập luận mạnh mẽ rằng nỗi buồn không chỉ là một phần không thể thiếu, một phần không thể thiếu của nỗi buồn là sự yếu đuối trong cuộc sống.

Nếu bạn chưa bao giờ cảm thấy buồn, bạn đã bỏ lỡ một phần của con người. Nhiều nhà tư tưởng cho rằng nỗi buồn là cần thiết cho sự khôn ngoan. Sinh năm 1577, Robert Burton dành cả cuộc đời để nghiên cứu nguyên nhân và trải nghiệm của nỗi đau. Trong cuốn sách để đời của mình, The Anatomy of Sorrow, ông viết, “Càng khôn ngoan, họ càng buồn”. Các nhà thơ lãng mạn đầu thế kỷ 19 tin rằng nỗi buồn giúp họ hiểu rõ hơn những cảm xúc sâu xa khác như vẻ đẹp và niềm vui. Để hiểu nỗi buồn của cây trụi lá vào mùa thu, chúng ta cần hiểu rõ hơn vòng đời của mùa xuân trăm hoa đua nở. Nhưng trí tuệ và trí tuệ cảm xúc dường như là những thứ đầu tiên bạn cần. Đau buồn có giá trị ở cấp độ cơ bản, hữu hình và tiến hóa không? Nhiều học giả cho rằng khóc lóc và chạy trốn là cách để tổ tiên chúng ta bảo vệ các mối quan hệ xã hội và giúp họ có được sự hỗ trợ cần thiết. Không giống như giận dữ và bạo lực, đau buồn là biểu hiện của nỗi đau có thể đoàn kết chúng ta ngay lập tức và giúp các cá nhân cũng như cộng đồng phát triển. Đau buồn có thể giúp tạo ra những mối ràng buộc cần thiết để tồn tại, nhưng nhiều người tự hỏi liệu những người khác có đang đau khổ như họ không.

tu tin7
Nhà thơ Emily Dickinson đã viết rằng: “Tôi nhìn từng nỗi đau xa lạ bằng đôi mắt trăn trở sâu xa Trong suy tư, tôi luôn tự hỏi Ai gánh được án khổ nặng bằng tôi.”
Vào thế kỉ 20, các nhà nhân chủng học y khoa, như Arthur Kleinman, thu thập bằng chứng từ cách mà người ta nói về nỗi đau, để giả thuyết rằng cảm xúc không phải là quy luật chung cho tất cả, và văn hóa, đặc biệt là cách sử dụng ngôn ngữ có thể ảnh hưởng đến cảm nhận của chúng ta. Khi nói đến cảm giác “đau lòng” nói chung, cảm giác vụn vỡ sẽ thành một phần của trải nghiệm, trong khi dùng ngôn ngữ của một nền văn hoá để nói về tổn thương, mỗi người có thể sẽ có một trải nghiệm khác nhau.
 
Một số nhà tư tưởng đương đại không hứng thú với nỗi buồn của cá nhân lẫn nỗi buồn phổ quát, và thà sử dụng công nghệ để loại bỏ mọi hình thức khổ đau. David Pearce đã gợi ý rằng công nghệ gen di truyền và một số công nghệ hiện đại khác không chỉ thay đổi cách con người cảm nhận nỗi đau tinh thần và thể xác, mà còn có thể cấu trúc lại hệ sinh thái toàn thế giới để các loài động vật không còn phải đánh vật với tự nhiên. Ông đặt tên cho dự án này là “công nghệ thiên đường”.
 
Nhưng nếu không còn nỗi buồn trên đời, đó có phải là nỗi buồn không? Cả tổ tiên của tôi lẫn những nhà thơ yêu thích của tôi đều không muốn bước vào thiên đường này. Trên thực tế, một điều mà mọi người đều đồng ý về sự đau buồn là hầu hết mọi người ở mọi thời đại đều đã từng trải qua nó. Dù hàng nghìn năm đã trôi qua, một trong những cách hiệu quả nhất để đối phó với nỗi đau là thể hiện những cảm xúc khó tả, như Emily Dickinson đã nói: “Hy vọng giống như một con chim/Nó đậu trong tán cây của tâm hồn/Một con chim”. Một khúc nhạc không lời/Trong cõi vĩnh hằng”.
Sonbad
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Sonbad

Thế giới này là 1 chuỗi những màn hài kịch nối tiếp nhau, nếu có người lấy chuyện đời tôi viết thành sách.. chắc chẳng ai tin.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *