Phụ nữ khóc thì đáng thương, còn đàn ông khóc thì thảm hại

Chúng ta đều nên được tha thứ và cho cơ hội thứ hai phải không? Tôi nghĩ, phụ nữ, họ nên xem bộ phim này, để họ, mỗi người, thử nghĩ xem mình có thể tha thứ cho một người như Tomas không? Còn đàn ông, chúng ta cũng nên xem phim này, để ta thử đặt mình vào tình huống Tomas, hay tự nhìn lại quãng đời của mình, ta đã bao giờ để bản năng lấn lướt và làm những việc không hề đúng với người ta yêu chưa?

71
0
turist review

Không có hình bóng của Ingmar Bergman, mà là sự hiện diện của Stanley Kubrick trong tác phẩm điện ảnh Turist của đạo diễn người Thuỵ Điển Ruben Östlund. Khi Stanley Kubrick sử dụng nhạc chậm, với những âm trầm để làm tăng nỗi hoảng sợ cho bộ phim kinh dị The Shining, trong những cảnh phim tĩnh, thì Ruben Ostlund sử dụng đoạn nhạc nhanh, với tiết tấu mạnh mẽ, lấy từ bản Concerto Mùa hè trong tổ khúc bốn mùa của Vivaldi, để làm nền cho những đoạn phim “lạc điệu”, “tĩnh”, như thể đánh lạc hướng, như muốn ta quên đi câu chuyện chính nhưng thực chất để làm cho không khí phim chợt loãng tan ra, khiến câu chuyện phim vốn chỉ là bi kịch gia đình chợt có những sắc thái đe doạ, nguy hiểm.

Những đoạn nhạc đó khiến tôi liên tưởng đến cách dùng âm nhạc bậc thầy của Stanley Kubrick, và nó giúp tác phẩm của Ruben có những đoạn nghỉ cần thiết, để thể hiện ý đồ của đạo diễn, mô tả sự trống trải, đơn điệu, và bối rối của hai vợ chồng Ebba và Tomas. Câu chuyện mở đầu giống như một đoạn phim quảng cáo của khu du lịch trượt tuyết nằm trên dãy Alpes thuộc địa phận nước Pháp. Một gia đình khá giả, gồm hai vợ chồng và hai đứa con nhỏ đang đứng chụp ảnh kỉ niệm. Họ sạch sẽ, khoẻ mạnh và dường như rất hạnh phúc. Điều đó được thể hiện rất rõ, khi gia đình họ đối diện với một trận lở tuyết. Tomas ban đầu đã nói rằng, “không có gì phải lo cả, em cứ ngắm nhìn trận lở tuyết đi, nó không nguy hiểm đâu, họ (những người chủ của khu nghỉ mát) họ biết phải làm gì mà, họ không thể để nguy hiểm xảy ra cho khách du lịch đâu.” Tomas đã thể hiện mình là một người luôn luôn sống trong sự an toàn, sự an toàn mà một đất nước giàu có như Thuỵ Điển đảm bảo cho người dân của mình, đặc biệt là với những người mà khả năng tài chính không phải là điều đáng lo lắng.

Những người như vậy, khi chưa bao giờ phải đối diện với hiểm hoạ, họ tự tin vào hệ thống xã hội sẽ bảo vệ mình, họ tự tin rằng mình có khả năng phán đoán đúng, cũng như không tin rằng mình chỉ là kẻ hèn nhát. Tomas là kẻ hèn nhát, hay nói đúng hơn, Tomas đã bộc lộ ra cái bản năng của mình, thứ mà xã hội bình thường không thể kéo nó vào cách cư xử của Tomas. Và trận lở tuyết chỉ là ẩn dụ về khả năng che giấu mình của mỗi người, nhằm thể hiện lên bề mặt,những khuôn thước đáng quý và giúp duy trì cuộc sống được ổn định và dễ dàng.

turist

Tất cả chúng ta đều vậy, nếu Tomas là kẻ hèn nhát, bỏ chạy khi thấy trận lở tuyết nguy hiểm hơn anh tưởng, bỏ lại vợ con mình, thì chúng ta sẽ hành xử ra sao? Liệu khi đối diện với khoảng khắc sống còn, ta sẽ bỏ chạy, hay ta giống như Ebba lao vào bảo vệ hai đứa con? Ta có thể phán xét Tomas như cách Ebba đã làm? Đứng ở vị thế của người vợ, ta hoàn toàn chấp nhận rằng một gã đàn ông sợ chết đến mức bỏ mặc vợ con là điều đáng xấu hổ và lên án. Nhưng đạo diễn Ruben Ostlund không độc đoán vậy. Anh tin ở cách nhìn nhận khách quan, khi mỗi người đều có cái bản năng bị chê giấu trong người. Ở khía cạnh khách quan đó, mọi hành động đều tìm được lý lẽ để tha thứ.

Ostlund không dùng lời nói, ông dùng hành động, dùng những hình ảnh mang tính chất sửa sai, những hình ảnh giúp Tomas nhìn nhận ra bản thân mình, nhận ra cái cá tính yếu ớt của một kẻ sống quá an toàn. Khi ta tưởng rằng mọi sự đã tan nát cả, gia đình đó, với cách ứng xử thiếu chất đàn ông như vậy, sẽ chẳng còn gì ngoài sự đổ vỡ thì không, Ostlund, muốn ta nghĩ, bằng những cảnh quay toàn cảnh được lồng vào tiếng nhạc mạnh mẽ của Vivaldi. Ông muốn ta nhìn thấu triệt vào bản ngã của mỗi người, thấu triệt vào vào sự trống rỗng của một kẻ biết mình sai, một kẻ khóc nức nở như một đứa trẻ trong hình hài to xác của đàn ông, để tha thứ.

Chúng ta đều nên được tha thứ và cho cơ hội thứ hai phải không? Tôi nghĩ, phụ nữ, họ nên xem bộ phim này, để họ, mỗi người, thử nghĩ xem mình có thể tha thứ cho một người như Tomas không? Còn đàn ông, chúng ta cũng nên xem phim này, để ta thử đặt mình vào tình huống Tomas, hay tự nhìn lại quãng đời của mình, ta đã bao giờ để bản năng lấn lướt và làm những việc không hề đúng với người ta yêu chưa?

Turist

Steve Dang
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Steve Dang

Bí ẩn về sự tồn tại của con người không chỉ nằm ở việc sống, mà còn ở việc kiếm tìm lí do để sống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *