[Review] DRIVE MY CAR ( 2021)

206
0
“Hành trình chữa lành của những tâm hồn mệt mỏi”
“Drive My Car” là một bộ phim của Nhật được đạo diễn bởi Hamaguchi Ryusuke, dựa trên tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Haruki Murakami. Sau khi công chiếu, bộ phim đã giành được rất nhiều giải thưởng lớn trong đó có thể kể đến giải Oscar cho Phim ngoại ngữ xuất sắc nhất, giải Quả cầu vàng cho Phim ngoại ngữ hay nhất, giải Liên hoan phim Cannes cho Kịch bản xuất sắc nhất, giải BAFTA cho Phim Tiếng Nước Ngoài xuất sắc nhất,…
Về sơ lược, bộ phim chia thành 2 giai đoạn trong cuộc đời của Yusuke Kafuku – nam chính của bộ phim. Giai đoạn đầu lấy bối cảnh ở Tokyo, là nơi kể về những câu chuyện trong cuộc sống hôn nhân của Yusuke cùng vợ – Oto Kafuku và giai đoạn thứ 2 của phim là những diễn biến tâm lý và những góc khuất trong quá khứ của Yusuke cùng với người lái xe thuê của mình – Misaki Watari, tại Hiroshima nơi anh đảm nhận một vai trò của đoàn kịch tại đây.
drive may car
Ở những phân đoạn đầu phim chúng ta sẽ được thấy những cảnh ân ái của Yusuke và Oto, nhưng những phân cảnh này không hề làm người xem cảm thấy quá khó chịu mà ngược lại cho thấy những cú lia máy xuất sắc cùng sự sắp đặt hết sức khéo léo về sáng tối cũng như bố cục khung hình, điều này góp phần làm cho tính nghệ thuật cũng như những hàm ý của phim được đánh giá rất cao. Nếu so sánh bộ phim cùng với nguyên tác, không ngoa khi có thể nói rằng những phân cảnh trong phim như đã bê từng ngòi kim nét bút của Haruki Murakami ra ngoài đời thật. Bởi trong những trang sách của mình, Haruki viết về tình dục như là những thứ không thể thiếu trong tác phẩm của ông; tuy nhiên tình dục của Murakami không chứa cái thô hay chỉ là xuất phát từ nhu cầu tình dục đơn thuần. Tình dục của Murakami hàm chứa rất nhiều xúc cảm về sự cô đơn và mong muốn được kết nối giữa con người, hầu hết câu từ khắc họa về tình dục của ông ẩn chứa rất nhiều đường nét về một tấn bi kịch lớn trong cuộc sống của nhân vật như Toru, Naoko và Midori của Norwegian Wood; hay chàng Okada cùng Kumiko trong Wind-up Bird Chronicle và lần này chúng ta đến với những bi kịch ẩn sau Yusuke và Oto.
Murakami
Vậy tại sao mình lại nói những thước phim như lấy ra từ ngòi bút của Murakami, đó là bởi vì chúng ta có thể cảm nhận được một bi kịch vô hình trên đường nét khuôn mặt của các diễn viên cũng như sự tương tác của 2 vợ chồng. Sự gắn kết về tình dục của họ dường như chỉ là tạm bợ, chắp vá, sự cô đơn trong mối quan hệ của hai người thể hiện rõ qua từng lời nói, từng câu chữ của nhân vật và ẩn dụ trong cả những phân cảnh Yusuke độc thoại cùng những cuốn băng thâu tiếng của Oto. Qua những phân cảnh độc thoại sẽ luôn có một khoảng nghỉ lớn, nó làm cho phim như có một điểm dừng và người xem như hoà vào dòng chảy nội tâm ẩn hiện trong nhân vật.
Ở giai đoạn thứ 2 của bộ phim là những câu chuyện của Yusuke và Misaki, cô được đoàn kịch cắt cử làm tài xế riêng của Yusuke; qua những mảnh ghép rời rạc trước đây, qua cả những lỗi lầm của thời gian là những dũng cảm để cả hai tự trò chuyện với mình và vượt qua những bóng ma trong quá khứ. Ở giai đoạn này, ta thấy một Yusuke vỡ vụn, trầm lặng và dường như gánh lấy tất sự cô đơn trên thế gian cùng với một Midori gai góc, lạnh lùng mà ẩn sau đó là những bi kịch đã nhuốm màu thời gian. Cùng nhau, họ đi qua những cung đường về quá khứ, cùng nhau họ gắn kết bằng những sự đồng cảm của những kẻ đã đi qua quá nhiều tổn thương và dằn vặt, cùng nhau họ giải thoát cho chính mình.
drive my car
Giai đoạn thứ 2 của bộ phim dù không có những ngỡ ngàng hay những tình tiết quá đỗi cao trào, tuy nhiên nó vẫn đem đến cho khán giả những cảm xúc mãnh liệt của nỗi cô đơn, sự đồng cảm cho những lỗi lầm của nhân vật, đồng thời nó còn làm cho chúng ta dường như thấy được bản thân mình qua mỗi giai đoạn trong đời. Thêm vào đó, những thước phim tuyệt đẹp và tĩnh lặng đặt vào trong một bố cục cân đối, hài hòa cũng góp phần làm dịu đi những tâm hồn mệt mỏi của chúng ta cũng như làm sống dậy cái chân thực và đẹp đẽ trong những câu văn của Haruki Murakami.
Những diễn biến của mạch phim không nhanh nhưng nó đưa người xem trải qua hết mọi cung bậc cảm xúc, đi qua những đớn đau, tổn thương và đến với những giây phút chữa lành của những tâm hồn kiệt quệ. Ba tiếng trải qua bộ phim đã thực sự làm lay động những xúc cảm của mình, nó không hề có những tình tiết quá lố để lấy nước mắt của khán giả mà thay vào đó, phim cho chúng ta một cảm giác đồng cảm của những tâm hồn tổn thương và lạc lối, làm cho trái tim mệt mỏi vì những áp lực trong cuộc sống phần nào nguôi đi, mình không né tránh mà chấp nhận những dòng cảm xúc của mình trỗi dậy, mình đã rơi nước mắt và rồi mình mỉm cười khi những giây phút cuối phim kết thúc. Có thể nói “Drive My Car” (2021) là một tác phẩm nghệ thuật xuất sắc khi phim đem lại cho chúng ta không chỉ là một cuộc hành trình chữa lành của Yusuke hay Midori, mà còn là một hành trình của chính chúng ta, những bài học về sự đồng cảm giữa người với người và những sự chấp nhận cũng như tha thứ cho chính mình.
Sonbad
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Sonbad

Thế giới này là 1 chuỗi những màn hài kịch nối tiếp nhau, nếu có người lấy chuyện đời tôi viết thành sách.. chắc chẳng ai tin.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *