Sự khác biệt và tự tin

118
0
ap luc dong trang lua
Hôm nay mình tham gia một khoá học, gặp được rất nhiều người và nhận ra nhiều bài học. Nên định viết gì đó, chia sẻ về ngày hôm nay của mình như thế nào, nói về một vài bài học mà mình nhận được.
Nhưng khi suy nghĩ để viết thì lại không biết viết gì. Không phải là thiếu ý mà là quá nhiều ý, quá nhiều thứ muốn chia sẻ nên chẳng biết sẽ viết về gì cho hôm nay…
Nên là trên đường về mình cứ suy nghĩ sẽ viết về chủ đề gì đây, viết về điều gì bây giờ?
Đang mãi nghĩ thì mình nghe được một tiếng hát, cứ tưởng là của một ai đó bên đường nhưng quay đầu lại thì thấy giọng hát là từ một chú đứng tuổi đang chạy phía sau. Chú hát và mặc kệ những ánh mắt dòm ngó, tò mò của những người đang chạy xung quanh.
Thấy thú vị nên mình chạy theo nhưng trùng hợp sao đường chú đi cũng là đường mà mình về nhà, một sự may mắn nhỏ. Cả đoạn đường đi chú thì vẫn cứ hát, còn mọi người xung quanh thì vẫn quay đầu lại và nhìn. Có thể vài người trong số đó nghĩ “Ông chú này có vấn đề” hay sẽ có những người giống như mình nghĩ rằng điều này thật dễ thương. Dễ thương vì liệu có mấy ai trong những con người đang chạy xe trên đường dám hát ngêu ngao trên chiếc xe của mình, mặc kệ những con mắt dòm ngó từ xung quanh hay sâu xa hơn.

LIỆU CÓ MẤY AI DÁM SỐNG KHÁC BIỆT VỚI SỐ ĐÔNG ĐỂ LÀM NHỮNG ĐIỀU MÌNH THÍCH?

Có một nghịch lý mình nhận ra trong cuộc sống là:
“Rất nhiều người tìm kiếm và mong muốn sự tự tin, nhưng chẳng mấy ai dám sống khác biệt cả.”
Vài đứa bạn hay nói với mình rằng: “ Tao ước, tao được tự tin như mày”. Lúc trước mình chỉ biết cười trừ vì chẳng biết nói gì, còn bây giờ mình sẽ nói:

“MUỐN LÀ ĐƯỢC”.

Vì khi ta THẬT SỰ muốn sự tự tin ta sẽ DÁM và CHẤP NHẬN sống khác biệt. Ta sẽ chẳng còn quan tâm đến ánh mắt của những người xung quanh, quan tâm họ nghĩ gì về những hành động của mình, rồi để những nỗi sợ không đáng có làm ảnh hưởng đến những hành động và suy nghĩ của riêng mình nữa.
Vì sao mình gọi là “những nỗi sợ không đáng có” ?
Vì có một sự thật rất buồn cười là chúng ta thường chẳng quan trọng như cách mà chúng ta nghĩ đâu. Giống như ông chú chạy xe và hát trên đường vậy. À có thể mọi người sẽ nhìn và nghĩ rằng chú ấy “có vấn đề” hay nghĩ về bất cứ điều gì. Rồi sao nữa??
Vài phút sau họ cũng sẽ quên ngay thôi vì dù ông chú ấy có hát hay làm điều gì trên đường miễn nó không ảnh hưởng đến cuộc sống của ta thì ta cũng chẳng quan tâm và nhớ về nó quá nhiều đâu. Nhưng nếu họ có nhớ đi chăng nữa thì làm sao?
Chúng ta cũng chẳng mất đi “miếng thịt” nào hay lấy mất “miếng thịt” của ai khác, quan trọng hơn là:
Tại sao ta lại để những đánh giá, những suy nghĩ trong đầu người khác, những người thậm chí còn chẳng quen biết rồi để họ ảnh hưởng đến những hành động, những quyết định về cuộc sống của chính mình nhờ? Vì vậy mình luôn nhắc nhở bản thân mình hãy sống thoải mái một chút, tôn trọng những sở thích của chính mình và tự tin thể hiện sự khác biệt của riêng mình miễn những việc mình làm không ảnh hưởng tiêu cực đến ai, thì hãy cứ làm đi.

SAI THÌ MÌNH CHỊU, ĐÚNG THÌ MÌNH HƯỞNG.

Mỗi chúng ta đều có cuộc sống của riêng mình nên đừng để người khác quyết định quá nhiều về cuộc sống của ta.
Trương Phan Tâm Như

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *