Tại sao chúng ta lại thích nghe tiếng mưa?

150
0

Pluviophile được kết hợp từ 2 từ Latin là “Pluvia” và “Phile”. Pluavia nghĩa là mưa còn Phile ám chỉ “người-yêu-thích-một-gì-đó. Ý nghĩa của Pluviophile đơn giản là: người yêu mưa. Là khi ai đó tìm thấy niềm vui và sự an tâm trong những ngày mưa. Mưa – một trong những điều tuyệt vời nhất mà tạo hoá đã ban tặng cho thế giới này.

Một nghiên cứu từ Đại Học Sussex (Anh) vào năm 2017 còn tìm ra rằng: khi tiếng mưa rơi đi vào não bộ của chúng ta, não sẽ vô thức rơi vào trạng thái thư giãn và tiết ra sóng alpha, là một trạng thái tương đương như trạng thái của cơ thể con người khi đang ngủ.

lady

Có lẽ rất nhiều người thực sự tận hưởng tiếng mưa rơi, cũng như ngắm nhìn những giọt mưa đọng trên ô cửa sổ kính. Cảm giác êm dịu và thư thái khi mưa rơi lúc ta đang ngồi trên xe buýt, nhìn dòng người vội vã lướt qua dưới cơn mưa. Tuyệt vời hơn nữa, liệu bạn đã từng trải qua cảm giác cuộn mình trong một tấm chăn mỏng, tay nâng tách cà phê lúc trời đang mưa rơi tí tách. Giữa căn phòng nhỏ, chỉ có bạn và lời bài hát trầm lắng mà bạn yêu thích. Cứ tưởng một mình khi mưa đến là cô đơn, nhưng thực ra sự cô đơn ấy thật dễ chịu.

Cảm giác thế giới này đối xử thật tốt với bạn, có phải không?

Hơn thế nữa, một nghiên cứu từ năm 2016 bởi Rachel (2016) đã nói rằng: mùi hương của không khí khi mưa rơi kết nối với kí ức của chúng ta. Khứu giác kết nối trực tiếp đến 2 vùng não được biến đến với việc tạo nên cảm xúc và kí ức, là hạch hạnh nhân (amygdaloid) và hồi hải mã (hippocampus).

Khi trời mưa, có lẽ rất nhiều người trong chúng ta nghe mùi hương của mưa, ta như được nó mang trở lại về những ngày xưa cũ. Nơi chứa đựng những kí ức vui vẻ, ấm áp mà ta từng trải qua trong quá khứ. Tuy nhiên, một điều gì đó tốt với người này vẫn có thể tổn thương một người khác theo cách nào đó. nếu bạn từng nghe đến chứng bệnh “Trầm cảm theo mùa” (Major depressive disorder with seasonal pattern), nhiều người có lẽ cảm thấy các dấu hiệu của trầm cảm khi mùa mưa đến. Những cơn mưa kéo dài, tiếng giông bão, bầu trời xám xịt, sấm sét và đường phố không người đôi khi mang lại những nỗi bất an, lo sợ khiến họ có cảm giác lạc lõng, sự bơ vơ bất lực và tâm trạng tụt dốc.

sonbad 2

Hãy thử một lần trải qua cảm giác nhìn ngắm mưa ở một khoảng trời xa lạ. Nơi mà chỉ có mỗi mình bạn đứng giữa vệ đường đá, xung quanh những ánh đèn vàng le lói từ khung cửa sổ nhỏ, như đang chờ đợi ai đó về nhà. Khi đi dưới cơn mưa, giữa thành phố giờ tan tầm, ai cũng vội vã bước ngược hướng bạn, như có người đang chờ đợi họ bên lò sưởi. Chỉ có bạn bước đi và biết rằng giữa thành phố ấy, bên những ánh đèn ấy không có ô cửa nào dành cho bạn.

Bạn chỉ có một mình.

Nhưng bạn biết không? Mình nghĩ ai trong chúng ta cũng cần trải qua những cảm xúc ấy. Cảm giác lẻ loi, buồn tủi song song với cảm giác tự hào về sự mạnh mẽ và nỗ lực đánh đổi để hướng về phía ánh sáng của bản thân mình. Nếu bạn chưa từng chịu đựng tổn thương cùng cực, bạn sẽ không thể hiểu được việc có những người bên cạnh quan tâm mình đáng trân trọng như thế nào.

Nếu chưa từng sống dưới một bầu trời xám xịt kéo dài nhiều ngày, bạn sẽ không hiểu tại sao người ta lại yêu thích việc nằm giữa ánh nắng chói chang đến như thế. Chỉ khi trải qua cái lạnh giá buốt, đau đớn vì da tay căng cứng, mới biết ánh nắng “ẤM” đến như thế nào.

Sonbad
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Sonbad

Thế giới này là 1 chuỗi những màn hài kịch nối tiếp nhau, nếu có người lấy chuyện đời tôi viết thành sách.. chắc chẳng ai tin.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *