Bản chất của việc thích một người là gì?

166
0
cac moi quan he

Dẫn đề: Nguyên nhân cơ bản để một người yêu một người là gì?

Vì vẻ bề ngoài của người đó sao? Vì phẩm giá? Vì địa vị? Vì danh tiếng? Hay là vì tài sản?
Tất cả đều không phải! Vậy rốt cuộc là vì điều gì?

1. Để kể một câu chuyện nổi tiếng trước đã:

Trong Thế chiến II, người Do Thái bị Đức quốc xã đàn áp dã man. Hai anh em người Do Thái tranh luận xem nên nhờ ai giúp đỡ, nhưng hai người trong số họ không đồng ý. Người em trai muốn cầu cứu ngân hàng đã bảo lãnh cho cha mình, và chính ngân hàng đó đã nhiều lần nói rằng anh ta nhất định sẽ đáp lại nếu có cơ hội. Anh trai tôi nhất quyết tìm kiếm sự giúp đỡ từ một công ty mộc trước đây đã giúp gia đình khởi nghiệp.

ngoai tinh

Cả hai không thuyết phục được ai nên quyết định tự làm, rồi mất liên lạc. Nhiều năm sau, người anh tìm cách trốn sang Nhật Bản với sự giúp đỡ của một công ty khai thác gỗ, và trở về nhà để tìm anh, thì phát hiện ra rằng cả gia đình đã chết thảm trong trại tập trung Auschwitz. Sau đó, hai anh em đã tìm thấy các đoạn ghi âm cuộc gọi trong kho lưu trữ của Đức Quốc xã tiết lộ nơi ở của anh trai và người gọi đến từ ngân hàng đó.

Anh nhìn lên bầu trời và thở dài buồn bã. Người đã giúp tôi đáng tin hơn nhiều so với người mà tôi đã giúp.

2. Có một tiền lệ kinh điển trong ngành Marketing. Vào thế kỉ trước, có một nhân viên là quán quân bán hàng của một công ty máy hút bụi ở Mỹ, trước khi nghỉ hưu một ngày đã nói với các nhân viên khác rằng:

Những kẻ ngốc này gõ cửa khi bán hàng và nói, “Chào bà, bà có thể dành ba phút để giới thiệu sản phẩm của mình không?” Mỗi khi tôi không thể nói hết một từ, tôi đã ngẩng mặt lên với một tiếng “bang”. Làm sao bạn có thể nói đó không phải là một cuộc bức hại khủng khiếp? Khách hàng đã may mắn anh ta đã không gọi cảnh sát.

Những nhân viên khác nghe thấy điều này đã khơi dậy sự tò mò, “Bạn chào hành khách như thế nào?”

Một nhân viên lớn tuổi sắp nghỉ hưu nói: “Xin chào, tôi là nhân viên bán hàng đi ngang qua đây, nhưng tôi khát nước. Cô có muốn một ly nước không, thưa cô?” Sau đó, khi bước vào nhà khách hàng, tôi quan sát sơ qua tình hình. Sau đó, khi khách hàng đi lấy nước, tôi nói về công việc nhà và sau đó là về sản phẩm “máy hút bụi” mà tôi muốn quảng bá.

Tất nhiên, không có gánh nặng nào đối với khách hàng và nó sẽ tiếp tục trong tương lai. Vì vậy, dường như tỷ lệ quảng bá thành công của một sản phẩm có thể tăng lên 60-70%. Sau khi nghe xong, các nhân viên cảm thấy ánh mặt trời của sự chân thành tỏa sáng trong lòng họ, và vỗ tay không ngớt cho điều này. Trên thực tế, có một thuật ngữ tâm lý trong trường hợp này có thể được diễn đạt dưới tên gọi ‘hiệu ứng Franklin’. Hiệu ứng này bắt nguồn từ lời nói của Benjamin Franklin, một trong những Người sáng lập Hoa Kỳ, vào khoảng thế kỷ 18.lua ban doi

Franklin nói: “Những người đã giúp bạn có nhiều khả năng muốn giúp lại bạn hơn những người bạn đã giúp. Tại sao anh ta biết điều này? Bởi vì anh ấy đã làm một việc ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới tâm lý học.

Câu chuyện này được ghi lại trong cuốn sách [Đắc nhân tâm] của Carnegie. Sau đó, vào năm 1993, nhà tâm lý học nổi tiếng người Mỹ Eliot Aronson lại chuyển câu chuyện này sang cuốn sách [Tâm lý học xã hội] của ông. Về cơ bản, câu chuyện như sau. Năm 1736, Franklin từng phát biểu trước Thượng viện bang Pennsylvania. Có một nhà lập pháp phản đối quyết liệt lập trường của ông, và Lee cũng chỉ trích Franklin gay gắt. Franklin hơi ra tay, nhưng vẫn muốn Lee chấp thuận.

Nhưng tôi nên làm gì đây? Trong khi đó, Franklin tình cờ nghe được một cuốn sách rất có giá trị tại nhà của nghị sĩ. Bây giờ tôi đã mượn một cuốn sách của một nghị sĩ và viết một lá thư rất ngoan đạo với khuôn mặt mập mạp. Không ngờ, vị nghị sĩ đó ấy vậy mà lại đồng ý rồi. Qua một khoảng thời gian, Franklin trả sách cho vị nghị sĩ, đồng thời cũng trịnh trọng thể hiện sự biết ơn của mình.

Vài ngày sau khi họ gặp lại nhau ở sảnh Nghị viện, Franklin đã miêu tả thế này: “Ông ấy thế mà lại chủ động chào hỏi tôi (trong khi trước giờ chưa từng làm vậy bao giờ), sau này khi chúng tôi trò chuyện nhau, ông ấy vẫn luôn bày tỏ rằng bất kì lúc nào ông ấy cũng sẵn sàng vì tôi mà cống hiến sức lực.” Từ đó, hai người họ hóa thù thành bạn, duy trì tình bạn đến cuối đời. Cũng nhờ vậy mà các nhà tâm lý học thế hệ sau này đã đúc kết được một kết luận rằng: Cách tốt nhất để một người thích bạn không phải là lúc nào cũng giúp đỡ họ mà là tạo cơ hội để họ giúp đỡ bạn.
Đây cũng chính là nguồn gốc của “Hiệu ứng Franklin” nổi tiếng.

3. Một thế kỷ sau, Lincoln – một vị tổng thống Mỹ khác cũng đã được “Hiệu ứng Franklin” truyền cảm hứng sâu sắc.

Trong một lần, Lincoln đang định nhờ một đối thủ chính trị của mình giúp đỡ một việc nhỏ.

Một vị nghị sĩ bèn chỉ trích ông: “Tại sao ngài lại muốn làm bạn với đối thủ của mình, lý ra ngài nên tiêu diệt họ chứ?”. Lincoln chỉ nhẹ nhàng đáp: “Chẳng phải tôi đang tiêu diệt kẻ địch của mình sao? Nhất là khi chúng tôi trở thành bạn của nhau.”

Xin sự giúp đỡ từ người khác lại có thể hóa thù thành bạn, biến súng đạn thành hoa hồng. Việc này thực sự đáng tin, thực sự khả thi sao?

4. Năm 1969, các nhà tâm lý học Joan Jack và Randy Davis đã quyết định tự mình kiểm tra xem “Hiệu ứng Franklin” đã có thâm niên 200 năm lịch sử này liệu có bị lỗi thời ở thế kỷ XX không?

Do vậy, họ đã tổ chức một cuộc thi kiểm tra về kiến thức mà bất kì ai tham gia cũng đều sẽ nhận được một ít tiền. Sau khi cuộc thi kết thúc, một nghiên cứu viên đã nói với một phần ba số người tham gia rằng:

“Ông ấy đã tự dùng tiền riêng của mình để tổ chức cuộc thi và giờ thì ông ấy hết tiền rồi, liệu có thể xin lại tiền từ những người tham gia không?”

Còn một người thư ký, cũng đã nói với một phần ba số người tham gia khác rằng: “Đây là cuộc thi do phòng thực nghiệm tâm lý học tài trợ và giờ thì phòng thực nghiệm đang bị thiếu kinh phí, liệu có thể xin lại tiền từ những người tham gia không?”. Thí nghiệm kết thúc, người tham dự được yêu cầu điền vào bảng điều tra, lần lượt đánh giá và cho điểm nghiên cứu viên và người thư ký. Kết quả chứng minh: Điểm của nghiên cứu viên cao hơn nhiều so với người thư ký. Hơn nữa, số người sẵn lòng trả lại tiền cao hơn nhiều so với số người không muốn trả lại. Nói cách khác, “hiệu ứng Franklin” vượt qua bài kiểm tra mà không làm giảm chất lượng.

5. Đại văn hào Leo Tolstoy cũng đối với hiệu ứng này tán đồng sâu sắc:

Ông đã từng viết trong tác phẩm Chiến tranh và Hoà bình rằng: “Chúng ta không yêu họ vị họ tốt với ta, mà vì ta yêu họ nên ta đối tốt với họ.”

tinh yeu

Nhưng “tốt” trong câu nói của Tolstoy thực sự có ích. Bởi vì công ty chế biến gỗ trước đây đã giúp đỡ một gia đình Do Thái, nên nó có thiện chí mạo hiểm giúp đỡ một lần nữa. Vì người mua đã giúp người bán mang một cốc nước, điều đó có nghĩa là có thiện chí và mong muốn mua hàng. Đối thủ chính trị này đã cho Franklin mượn cuốn sách, vì vậy ông đã giúp đỡ để xóa tan sự thù hận. Cũng vì lý do đó, những người tham gia cuộc thi kiến ​​thức này thông cảm hơn với những nhà nghiên cứu tiêu tiền của họ cho các tổ chức hơn là với những thư ký tiêu tiền của công ty. Đây không phải là kết thúc của vấn đề. Hiệu ứng này cũng liên quan đến một hiện tượng tâm lý khác. Khi bạn giúp đỡ ai đó, ngay cả khi bạn không thực sự thích người đó. Bộ não của bạn cũng sẽ thích ứng với nhận thức rằng người này xứng đáng được giúp đỡ và những gì bạn đang làm là hoàn toàn đúng. Do đó, nó tạo thành một loại “phụ thuộc đường dẫn”. Sau đó, khi người khác yêu cầu bạn giúp đỡ một lần nữa, bạn sẽ muốn giúp họ nhiều hơn so với lần đầu tiên và bạn sẽ càng quý mến họ hơn.

Nhà kinh tế học nổi tiếng người Mỹ Douglas North đã nhận giải Nobel Kinh tế năm 1993 vì đã khám phá ra định lý này về quán tính của nhân cách con người, giải thích thành công sự phát triển của các hệ thống kinh tế. Nhưng tại sao mọi người lại như thế này?

6. Để trả lời câu hỏi này thì trước hết phải trả lời được một câu hỏi khác đã. Đó là:

  • Nguyên nhân cơ bản để một người yêu một người là gì?
  • Vì vẻ bề ngoài của người đó sao? Vì phẩm giá? Vì địa vị? Vì danh tiếng? Hay là vì tài sản?
  • Tất cả đều không phải! Vậy rốt cuộc là vì điều gì?

Còn không thì hãy cùng lắng nghe câu chuyện về tác phẩm “Hoàng tử bé” của nhà văn Pháp Exupery.

Hoàng tử bé sống trên một hành tinh nhỏ, và từng có một bông hồng vô cùng xinh đẹp nở trên đó. Hoàng tử bé chưa bao giờ nhìn thấy một bông hoa đẹp như vậy, vì vậy cậu rất chăm sóc nó. Vào thời điểm đó, anh ấy nghĩ rằng đó là bông hồng duy nhất trong vũ trụ và đẹp hơn bất kỳ loài hoa nào khác trên thế giới. Một ngày nọ, anh đến Trái đất và nhìn thấy 5.000 bông hồng giống hệt nhau trong một khu vườn. Lúc đó, anh chợt nhận ra rằng bông hoa anh có là một bông hoa bình thường. Nhận ra điều này, hoàng tử bé vô cùng bối rối. Nhưng, tuy nhiên, anh vẫn nghĩ về bông hồng của mình.

Rồi một ngày nọ, một con cáo nhỏ đến gặp anh ta và nói: “Bông hoa nở rất đẹp vì bạn đã dành thời gian và chăm sóc cho nó.”

Hoàng tử bé chợt tỉnh và cuối cùng cũng nhận ra. Cho dù có bao nhiêu bông hồng trên thế giới, những bông hoa trên hành tinh của anh ấy vẫn là duy nhất. Vì đóa hoa ấy là do chính anh tưới tắm, chăm sóc, bảo vệ, đóa hoa mà anh thường nói đến hoặc im lặng. Do đó, bông hồng của anh ấy là duy nhất trên thế giới.

7. Cũng tương tự, con người trên trái đất này nhiều như sao trên trời, hằng hà sa số.

Thử hỏi: Ai trong chúng ta không phải là một con người nhỏ bé, bình thường trong hàng triệu con người? Ai trong chúng ta có người mình yêu không phải là một bông hoa nhỏ bé, bình thường trong hàng ngàn bông hoa khác?

Điều khiến bông hoa trên tay ta trở nên nổi bật, độc nhất không phải vì nó đẹp đẽ, rực rỡ đến đâu mà là vì ta chỉ đặt toàn bộ ánh mắt của mình vào nó. Điều khiến người ta yêu nhất tiếu khuynh thành không phải vì người ấy quyến rũ đến đâu mà là vì đó là người mà ta đã dành toàn bộ tình cảm cho họ.

8. Vì sao người không có được luôn dễ bị ảnh hưởng cảm xúc trong khi người được yêu chiều thì luôn vô tư chẳng cần phải lo lắng?

lady

Bởi vì một người tiếp tục “cho” trong khi người kia hầu như không chi tiêu.

Tại sao cha mẹ luôn lo lắng còn con cái luôn vô tư, vô lễ? Bởi vì cha mẹ tiếp tục “cho” và trẻ em có rất ít để viết.

Tại sao những đứa trẻ ngoan dễ bị ảnh hưởng bởi tình cảm, còn những đứa trẻ hư thì không? Điều này là do những đứa trẻ nghịch ngợm khiến cha mẹ lo lắng và hy sinh nhiều hơn, còn những đứa trẻ ngoan luôn mong cha mẹ yên tâm. Vì sao tình mẹ thường sâu đậm hơn tình cha? Vì mẹ mang thai 9 tháng 10 ngày nên tình cảm của mẹ nhiều hơn người cha vì mẹ sẽ phải trải qua nhiều khó khăn, rủi ro để “cho” nhiều hơn.

Hiệu ứng này có thể được áp dụng cho công việc, tình bạn hoặc các lĩnh vực khác. Cái gọi là “con biết khóc sẽ bú sữa”, “quan hệ lớn – hết rắc rối”, v.v… – toàn những quy tắc vàng do hiệu ứng này tạo ra. Vì vậy, chúng tôi yêu một ai đó bởi vì chúng tôi cho đi. Không thể có tình yêu mà không cho đi. Thành thật mà nói, không có tình yêu từ cái nhìn đầu tiên trên thế giới này.

9. Nếu có ai đó nói với bạn rằng anh ta chỉ trong vài giây đã yêu một cô gái.

Bạn chỉ cần hỏi anh ta một câu: “Vậy trong vài giây đó, anh có nguyện ý vì cô ấy mà chết không?”

Anh ta chắc chắn sẽ không đồng ý, cũng giống như việc chúng ta không thể chết vì một minh tinh mà ta yêu thích vậy. Vì ta không thể yêu một người chỉ trong một vài giây được. Tất nhiên, điều này cũng tương tự với phụ nữ.

10. Vậy một người đàn ông vì gì mà yêu một người phụ nữ? Tình huống như sau:

Sau khi gặp cô, anh nhớ cô, ngày đêm nhớ cô, ăn uống không nghĩ đến cô, không nhớ cô, không mơ thấy cô. Vì vậy, không kể thời gian ngủ, số giờ anh nhớ cô và nghĩ về cô có thể lên tới 16 giờ một ngày. Và một chàng trai khác thích cùng một cô gái, nhưng chỉ có thể nghĩ về cô ấy một giờ mỗi ngày.

Giả sử yêu một người mất 160 giờ để tang. Khi đó người thứ nhất chỉ cần 10 ngày và người kia chỉ cần 160 ngày. Đây là cái gọi là chân lý nhất trí. “Cùng nhau” (theo cùng một ý kiến) là để chỉ thời gian, vì thế còn gọi là “nhất trí”: khi hai người gặp nhau để kích thích tiết hormone, sau khi hai bên đã có cảm tình với nhau thì vẫn phải mất một thời gian. giờ. Thời gian có thể gây ra tình yêu.

Qua một thời gian: Khi hai bên cùng nhau “dâng hiến” thì gọi là yêu. Khi chỉ một bên “cho” thì gọi là yêu đơn phương. Nếu cả hai bên không ‘nhượng bộ’, tốt nhất họ sẽ có một mối quan hệ tốt. Vì vậy, nếu bạn không đủ “nhường” thì đừng nói là chỉ gặp nhau vài giây. Bạn không thể yêu người đó ngay cả khi bạn đã biết anh ta cả trăm năm.

11. Nhớ nhung, là cách mà một người cho đi tình cảm.

Đương nhiên, có rất nhiều thứ để cho đi: Thời gian, tiền bạc, bồi bạn, tinh thần và sức lực v.v… Nhưng suy cho cùng tất cả nhưng sự cho đi đều sẽ dần dần âm thầm biến hóa, trở thành cho đi tình cảm. Trong khoảng thời gian cho đi ấy, những hồi ức đẹp đẽ sẽ âm thầm hình thành, hòa vào trong máu và dần trở thành một phần trong cuộc sống của bạn.

nguoi yeu cu

Ngày xửa ngày xưa, một cô con gái đã hỏi cha mình rằng làm thế nào mà một người đàn ông mà cô ấy thích lại có thể thích cô ấy. Bố tôi trả lời: “Để bố mua cho con ít kem nhé”. cô gái hỏi lại. “Sau đó?” Người bố trả lời: “Để nó mua cái khác”. Tất nhiên, những gì tôi đang nói ở đây chỉ là một phương pháp và đừng rập khuôn, vì một số tình huống nhất định đòi hỏi những cách tiếp cận khác nhau và những người khác nhau sử dụng các phong cách khác nhau.

Tóm lại, câu này có thể được tóm tắt như sau: Khi bạn “cho”, bạn nên khuyến khích người khác “cho” bạn cảm ơn. Người cha này là một bậc thầy về bản chất con người và phải rất quen thuộc với “Hiệu ứng Franklin”. Bởi vì mặc dù mua kem nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực ra đó là một kiểu “cho đi” thầm lặng.

Anh sẽ phải suy nghĩ. Con gái thích ăn kem gì? Dâu tây hay sữa? Kích thước lớn hay kích thước nhỏ? Bạn muốn mua cửa hàng này hay cửa hàng kia? Vô tình, chàng trai “cho” cô gái thời gian, tiền bạc và một chút năng lượng. Dần dần, chàng trai sẽ thắc mắc tại sao lại mua kem cho cô ấy. Vì cô ấy ngọt ngào, thấu hiểu, khi cười cũng ngọt ngào… Cho dù cả thế giới có cảm thấy cô ấy không tốt, đàn ông vẫn sẽ tìm ra trăm lý do để thuyết phục mình. Bạn có thể tự hỏi: Tại sao người này lại ngu ngốc như vậy? Thực ra không riêng gì anh chàng này, con người chúng ta vốn dĩ rất ngu ngốc.

12. Không sai, cái này nó còn liên quan đến một thuyết gọi là: “Bất hòa nhận thức” (Cognitive dissonance)

sonbad nyc

Nói một cách đơn giản, mọi người cảm thấy khó chịu khi họ tìm thấy một thực tế khách quan trái ngược với nhận thức của họ. Lý thuyết này lần đầu tiên được đề cập trong cuốn sách When Prophecy Fails năm 1956 của nhà tâm lý học xã hội Leon Festinger. Bởi vì anh ta phát hiện ra rằng các thành viên của một giáo phái ngụ ý luôn tin vào một giáo phái kỳ lạ và khó hiểu. Ngay cả khi lời tiên tri của hồng y về ngày tận thế của trái đất là sai, họ vẫn tin rằng hồng y không lừa họ.

Tuy nhiên, cuối cùng, “những hy vọng tan vỡ” cũng sẽ dẫn đến sự bất hòa về nhận thức. Vậy tôi nên làm gì? Có phải là bờ để mong họ biết sai mà quay đầu sửa chữa? Bạn có công khai thừa nhận rằng bạn ngu ngốc không? Thôi, không đùa nữa. Trên thực tế, vì thừa nhận lỗi lầm là trái với bản chất bình thường của con người, nên rất ít người có thể làm như vậy từ thời xa xưa.

Bằng cách “thừa nhận sai lầm” ở đây, tôi không chỉ có nghĩa là thừa nhận nó ở bên ngoài, tôi chỉ đơn giản là cảm thấy bên trong rằng cách suy nghĩ của bạn là sai. Vì vậy, về cơ bản, cách những tín đồ này chọn để giải quyết “sự bất hòa về nhận thức” này không phải là thừa nhận họ sai, mà là tin vào những dự đoán và lời tiên tri khác.

13. Bây giờ chúng ta cùng quay lại trường hợp ban nãy một chút:

Chàng trai trẻ đầu tiên rơi vào cái bẫy của “hiệu ứng Franklin”, sau đó bị nhiễm quán tính của “sự phụ thuộc vào con đường”, sau đó rơi vào cái bẫy của “sự bất hòa về nhận thức” và cuối cùng là “yêu” chính mình. Đó là một khoản phí không hoàn lại.” Bạn có nghĩ rằng anh ấy có thể phớt lờ người phụ nữ mua kem cho anh ấy hàng ngày không?

Hầu như không thể! Trừ khi có điều gì bất ngờ xảy ra. Ngược lại, người đàn ông sẽ cảm thấy vì sự “ban tặng” mà người phụ nữ này là siêu nhân, khác biệt và không thuộc thế giới này. Theo thời gian, một người đàn ông sẽ luôn yêu một người phụ nữ mà không hề nhận ra điều đó. Tình yêu thật đơn giản.

Sonbad
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Sonbad

Thế giới này là 1 chuỗi những màn hài kịch nối tiếp nhau, nếu có người lấy chuyện đời tôi viết thành sách.. chắc chẳng ai tin.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *