Tôi nên làm gì với cuộc đời của mình đây? [P.2]

Nếu tôi hỏi bạn, “Bạn muốn điều gì từ cuộc sống?” và bạn sẽ trả lời kiểu, “Tôi muốn được hạnh phúc và có một gia đình tuyệt vời cùng một công việc tôi yêu thích,” những mẫu câu nhan nhản khắp nơi và tầm thường, chẳng có ý nghĩa quái gì cả.

123
0
nga re cuoc doi e4ebade2

Phần 2: Câu hỏi quan trọng nhất cuộc đời bạn

Đặt cuộc nói chuyện về cái chết sang một bên, hãy nói về cuộc sống – cụ thể là cuộc sống của bạn. Hãy nghĩ vài giây về điều bạn muốn trong đời.

Đó có phải là hạnh phúc? Nhiều tiền hơn? Công việc tốt hơn? Nhiều bạn bè hơn? Tình yêu với cuộc sống của mình? Một cái sofa mới ra trò?

Xem này, ai cũng muốn vui vẻ. Ai cũng muốn sống một cuộc sống vô tư, hạnh phúc và dễ dàng, muốn phải lòng ai đó và có những cuộc làm tình ngất ngây cùng những mối quan hệ tuyệt vời, muốn trông thật bảnh và kiếm được nhiều tiền và nổi tiếng và được tôn trọng và ngưỡng mộ và ngầu đến nỗi mọi người tách làm hai hàng mỗi khi bạn bước vào phòng. Ai cũng thích được như vậy – thích những điều ấy rất dễ.

Nếu tôi hỏi bạn, “Bạn muốn điều gì từ cuộc sống?” và bạn sẽ trả lời kiểu, “Tôi muốn được hạnh phúc và có một gia đình tuyệt vời cùng một công việc tôi yêu thích,” những mẫu câu nhan nhản khắp nơi và tầm thường, chẳng có ý nghĩa quái gì cả.

Một câu hỏi quan trọng hơn, câu hỏi mà có lẽ bạn chưa từng xem xét đến, đó là nỗi đau nào bạn muốn có trong đời?

Bạn sẵn sàng chịu đựng vì điều gì? Bởi vì đó dường như là yếu tố lớn hơn nhiều quyết định cuộc đời ta sẽ ra sao. Ai cũng muốn có một công việc tuyệt vời và độc lập tài chính – nhưng không phải ai cũng muốn chịu đựng 60 giờ làm việc một tuần, thời gian di chuyển dài, công việc bàn giấy chán ốm, điều hành hệ thống phân cấp đoàn thể hay thay đổi và sự tù túng trong địa ngục bất tận của không gian làm việc. Mọi người muốn giàu mà không có rủi ro, không có hi sinh, không trì hoãn những sự hài lòng cần thiết để tích lũy thịnh vượng.

Ai cũng muốn có những cuộc làm tình nóng bỏng và một mối quan hệ tuyệt vời – nhưng không phải ai cũng sẵn sàng trải qua những cuộc trò chuyện khó khăn, những khoảng lặng ngại ngùng, cảm giác đau đớn và sự nhập vai để tìm hiểu cảm xúc để đạt được nó. Vậy nên họ an phận. Họ an phận và tự hỏi “Sẽ ra sao nếu…?” năm này qua năm khác cho đến khi câu hỏi chuyển từ “Sẽ ra sao nếu…?” sang “Chỉ có vậy thôi ư?” Và khi các luật sư về nhà và thấy hóa đơn cấp dưỡng của vợ/chồng cũ trong hòm thư, họ tự hỏi, “Cái này để làm gì?”, nếu không phải để dành cho sự hạ thấp tiêu chuẩn và kỳ vọng từ 20 năm trước của họ, vậy thì để làm gì?

Bởi vì hạnh phúc đòi hỏi phải đấu tranh. Điều tích cực là kết quả phụ của việc xử lý những điều tiêu cực. Bạn chỉ có thể né tránh những trải nghiệm tiêu cực chừng nào nó chưa gầm rú quay lại cuộc đời bạn. Xét trong bản chất cốt lõi hành vi loài người, các nhu cầu của chúng ta đều ít nhiều giống nhau. Những trải nghiệm tích cực đều dễ dàng xử lý. Khó khăn chỉ nằm ở các trải nghiệm tiêu cực. Do đó, những gì ta nhận được từ cuộc đời không được quyết định bằng những cảm giác dễ chịu mà ta thèm muốn mà bằng những cảm giác khó chịu mà ta sẵn sàng và có khả năng chống đỡ để đưa ta đến với những cảm giác dễ chịu kia.

cuoc doi 9c7b784c

  • Ai cũng muốn có thể hình đẹp. Nhưng bạn sẽ không có được nó trừ phi bạn biết trân trọng một cách đúng đắn những nỗi đau và căng thẳng thể chất đi cùng với việc sống trong phòng tập thể hình hàng giờ, trừ phi bạn yêu việc tính toán và kiểm định loại thực phẩm mình tiêu thụ, lên kế hoạch cho cuộc đời mình dựa trên những khẩu phần ăn theo đĩa nhỏ xíu.
  • Ai cũng muốn tự mình khởi nghiệp hay độc lập tài chính. Nhưng bạn sẽ không trở thành một doanh nhân thành công trừ phi bạn tìm ra cách để trân trọng rủi ro, sự không chắc chắn, những thất bại lặp lại và hàng giờ làm việc điên cuồng với một thứ bấp bênh mà bạn không biết liệu nó có thành công hay không.
  • Ai cũng muốn có người thương, người bạn đời. Nhưng bạn sẽ không thể thu hút một người tuyệt vời nếu không trân trọng sự rối loạn cảm xúc đi kèm những lời từ chối đến rồi đi, trân trọng việc tạo dựng những xúc cảm tình dục mãnh liệt mà không bao giờ được giải tỏa, cả những khoảnh khắc nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại không bao giờ đổ chuông. Đó là một phần của trò chơi tình yêu. Bạn không thể thắng nếu bạn không chơi.

Thứ quyết định thành công của bạn không phải là “Bạn muốn tận hưởng điều gì?” Câu hỏi đúng là, “Nỗi đau nào bạn muốn chịu đựng?” Chất lượng cuộc sống của bạn không được quyết định bằng chất lượng những trải nghiệm tích cực mà bằng những trải nghiệm tiêu cực. Và việc biết cách đương đầu với những trải nghiệm này cũng chính là biết cách đương đầu với cuộc đời.

Có rất nhiều lời khuyên nhảm nhí nói rằng, “Bạn chỉ cần muốn đủ!”

Ai cũng muốn cái gì đó. Và ai cũng muốn có đủ cái đó. Họ chỉ không nhận thức được mình muốn gì, hay mình muốn có “đủ” cái gì. Bởi vì nếu bạn muốn có lợi nhuận thì bạn cũng phải muốn cả chi phí tạo ra chúng. Nếu bạn muốn có một thân hình bãi biển, bạn phải muốn cả mồ hôi, sự đau nhức, những buổi sáng sớm và cơn đói cồn cào. Nếu bạn muốn một chiếc du thuyền, bạn cũng phải muốn những đêm muộn, những nước đi kinh doanh đầy rủi ro, và khả năng của việc chọc tức không chỉ một mà mười ngàn người. Nếu bạn thấy mình đã muốn một điều gì đó tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, nhưng chẳng có gì xảy ra và bạn chưa hề đến gần hơn với nó, vậy thì có lẽ điều bạn muốn là một ảo tưởng, một sự lý tưởng hóa, một hình ảnh và một lời hứa hão. Có lẽ thứ bạn muốn không thực sự là thứ bạn muốn, bạn chỉ ưa thích cái cảm giác muốn đó mà thôi. Có lẽ bạn không thực sự muốn có nó một chút nào.

Thỉnh thoảng tôi hỏi mọi người, “Bạn lựa chọn chịu đựng như thế nào?” Những người ấy nghiêng đầu và nhìn tôi như thể tôi có mười hai cái mũi. Nhưng tôi hỏi vì điều đó nói cho tôi biết về bạn nhiều hơn những khao khát và ảo tưởng của bạn. Bởi vì bạn phải lựa chọn điều gì đó. Bạn không thể có một cuộc đời không đau đớn. Không thể lúc nào cũng là hoa hồng và sô cô la. Và đến cuối cùng chính những câu hỏi khó lại là điều cốt lõi. Niềm vui sướng là một câu hỏi dễ. Và hầu hết chúng ta đều có những câu trả lời tương tự nhau. Câu hỏi thú vị hơn là nỗi đau. Đâu là nỗi đau bạn muốn chịu đựng?

Câu trả lời cho câu hỏi ấy sẽ thực sự đưa bạn đi xa hơn. Đó là câu hỏi có thể thay đổi cuộc đời bạn. Đó là thứ khiến tôi là tôi và bạn là bạn. Đó là thứ định nghĩa chúng ta là chia rẽ chúng ta và cuối cùng sẽ mang chúng ta trở lại với nhau.

Suốt thời đi học và thanh niên của mình, tôi mơ mộng làm một nhạc sĩ – cụ thể là một ngôi sao nhạc rock. Bất cứ bài ghi-ta đỉnh cao nào mà tôi nghe, tôi sẽ luôn nhắm mắt lại và tưởng tượng mình đang đứng trên sân khấu chơi đàn trước tiếng la hét của đám đông, tất cả đều hoàn toàn mất trí trước ngón đàn điêu luyện của tôi. Ảo tưởng này có thể khiến tôi bận rộn trong hàng giờ không dứt.

Nó theo tôi lên đến đại học, ngay cả sau khi tôi bỏ học trường nhạc và nghiêm túc không chơi đàn nữa. Nhưng ngay cả sau đó chưa bao giờ tôi đặt câu hỏi là liệu mình có thể chơi đàn trước một đám đông ồn ã hay không, mà là khi nào tôi có thể. Tôi chờ đợi thời cơ trước khi có thể đầu tư một lượng thời gian và nỗ lực thích hợp để bước ra ngoài kia và biến nó thành hiện thực.

su that tam ly

Trước hết, tôi phải tốt nghiệp. Sau đó tôi cần kiếm tiền. Rồi tôi cần tìm đúng thời điểm. Rồi…chẳng có gì cả. Mặc cho việc mơ mộng suốt nửa quãng đời, hiện thực ấy chưa bao giờ tới. Và tôi đã mất rất nhiều thời gian và trải nghiệm tiêu cực để cuối cùng tìm ra lý do: Tôi không thực sự muốn làm ngôi sao nhạc rock. Tôi chỉ yêu kết quả – hình ảnh mình đứng trên sân khấu, mọi người cổ vũ, tôi điên cuồng, dốc hết trái tim vào bản nhạc đang chơi – nhưng không không thích thú quá trình đi đến đó. Và bởi vì thế, tôi thất bại. Hết lần này đến lần khác. Chết tiệt, tôi thậm chí còn chẳng cố gắng hết sức để thất bại. Gần như tôi không hề cố gắng một chút nào.

Việc luyện tập vất vả hàng ngày, công việc hậu cần tìm kiếm một nhóm và diễn tập, nỗi đau của việc tìm show và thực sự thu hút mọi người đến xem và quan tâm. Dây đàn bị đứt, âm li đèn bị nổ, vận chuyển gần 40 pounds (~ 20kg)  thiết bị đi và đến các buổi diễn tập mà không có ô tô. Đó là ngọn núi của giấc mơ và mất hàng dặm để leo lên đến đỉnh. Và mất khá nhiều thời gian để tôi nhận ra rằng mình không thích leo trèo cho lắm. Tôi chỉ thích tưởng tượng ra đỉnh núi.

Văn hóa của chúng ta có lẽ sẽ nói tôi chiều chuộng bản thân, rằng tôi là kẻ bỏ cuộc hay kẻ thất bại. Sách tự lực có lẽ sẽ nói tôi không đủ can đảm, không đủ quyết tâm hay không đủ tin tưởng vào bản thân. Đám đông doanh nhân/khởi nghiệp sẽ nói rằng tôi chết nhát không dám theo đuổi ước mơ và nhượng bộ trước những quy ước xã hội thông thường. Tôi sẽ được yêu cầu viết ra những lời khẳng định hay tham gia một nhóm làm chủ tư duy hoặc thể hiện cảm xúc hay gì đó. Song sự thật thì chẳng hay ho đến thế: Tôi tưởng tôi muốn điều gì đó, nhưng hóa ra là không phải vậy. Hết chuyện.

Tôi muốn phần thưởng và không muốn chịu khổ. Tôi muốn kết quả và không muốn quá trình. Tôi say mê chiến thắng chứ không phải sự đấu tranh. Và cuộc đời không vậ

Bạn là ai được định nghĩa bằng những giá trị bạn sẵn sàng chịu đựng vì chúng. Những ai thích thú sự vất vả trong phòng thể hình là những người có thân hình đẹp. Những ai thích thú làm việc cả tuần trời và các hoạt động chính trị của nấc thang doanh nghiệp là những người sẽ thăng tiến. Những ai thích thú sự căng thẳng và không chắc chắn của lối sống nghệ sĩ khổ hạnh cuối cùng sẽ trở thành người sống được như vậy và thành công. Đây không phải lời kêu gọi cho sức mạnh ý chí hay “can đảm dấn thân”. Đây cũng không phải một phiên bản khác của “có làm thì mới có ăn.” Đây là thành phần cấu thành cơ bản và đơn giản nhất của cuộc đời: khổ đau quyết định thành công của chúng ta.

Vậy nên hãy lựa chọn những khổ đau của mình một cách thông minh, bạn của tôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *