Lại là 4 giờ sáng.
Trong cái Tiệm tạp hóa bán trăng và nỗi nhớ này, bóng tối thường là thứ rẻ tiền nhất nhưng lại mang về nhiều lợi nhuận nhất cho tâm trí. Tôi ngồi đó, điếu thuốc cháy dở trên tay, khói thuốc cuộn tròn rồi tan vào hư vô hệt như những ý tưởng vừa chợt lóe lên. “Em”—một nhân vật vô danh nào đó vừa bước ra từ một cuộc hoan lạc hay một cơn mê—quay sang nhìn tôi bằng đôi mắt đầy sự hiếu kỳ:
“Đã bao giờ anh thực sự hạnh phúc chưa, Sonbad?”
Những vĩ nhân khổ độc
Tôi cười, một nụ cười khô khốc còn hơn cả bã cà phê để qua đêm. “Lâu rồi, anh chẳng còn biết mùi vị của hai chữ ‘hạnh phúc’ là gì nữa em ạ. Và anh cũng chẳng thiết tha gì nó.”
Em ngạc nhiên. Nhưng tôi thì không. Tôi hỏi ngược lại em: “Em nghĩ Picasso có hạnh phúc không khi vẽ ra những hình hài vặn vẹo đó? Hemingway có hạnh phúc không khi chọn họng súng làm lời kết cho cuộc đời mình? Hay Hendrix, kẻ đã đốt cháy cây đàn và cả linh hồn mình trong những âm thanh gầm rú? Họ khổ thấy bà luôn ấy chứ.”
Nghệ thuật, thực chất, là một thứ ký sinh trùng. Nó hút cạn sự bình yên của vật chủ để đổi lấy những kiệt tác. Chẳng có một sản phẩm để đời nào được sinh ra từ những nụ cười viên mãn và những bữa cơm chiều ấm cúng. Hạnh phúc là một trạng thái tĩnh, mà nghệ thuật thì cần sự va đập, cần những vết rạn nứt để ánh sáng có thể lọt vào.
Showbiz và những nốt nhạc “shit”
Nhìn vào thực tại gần hơn đi, cứ nhìn cái vòng quay showbiz này mà xem. Những nghệ sĩ nào năm vừa rồi sống trong nhung lụa, tình yêu đủ đầy, gia đình hòa thuận, con cái đề huề… thì y như rằng, năm đó sự nghiệp của họ coi như vứt đi.
Sản phẩm họ làm ra, nếu không nhạt nhẽo thì cũng giống như một thứ “shit” được bọc trong giấy gói quà lấp lánh. Khi túi tiền đã đầy và trái tim đã ấm, người ta không còn lý do gì để gào thét, không còn lý do gì để đào xới tâm can mình lên mà tìm những nốt nhạc đau đớn nữa. Họ bắt đầu hát về những thứ hời hợt, vì họ không còn đứng ở dưới vực sâu để ngước nhìn lên những vì sao.
Động cơ của những gã điên
Tham vọng, tính ái kỷ, những cơn khát tình dục cháy bỏng, và cả sự phẫn nộ tột cùng đối với thế giới… đó mới chính là những động cơ vĩnh cửu thúc đẩy mọi nghệ sĩ lớn. Chúng ta viết không phải vì chúng ta yêu đời, mà vì chúng ta không thể chịu đựng nổi cuộc đời này nếu không trút nó lên mặt giấy hay phím đàn.
Vậy nên, em đừng mong chờ tôi sẽ mỉm cười và nói rằng mình đang hạnh phúc.
Chừng nào tôi còn ngồi đây, còn viết blog, còn viết sách, còn kể cho độc giả nghe những câu chuyện đầy cay đắng và trải nghiệm của mình… thì khi đó, tôi chắc chắn chưa hạnh phúc.
Mỗi bài viết là một mẩu linh hồn bị xẻ thịt. Mỗi giấc mơ tôi bán đi là một phần bình yên tôi từ bỏ. Tôi chấp nhận làm kẻ bất hạnh để đổi lấy những trang viết có hồn, vì tôi biết rằng, chỉ khi trái tim tôi còn rỉ máu, thì mực trong bút tôi mới không bao giờ cạn.
-Têo Sonbad Viết khi đang chọn nỗi đau để tiếp tục sinh tồn.


Để lại một bình luận