Trong cái Tiệm tạp hóa bán trăng và nỗi nhớ của tôi, có những món hàng mang tên “Sự kết thúc”. Chúng thường không được bọc trong những tờ giấy gói màu mè của sự hờn giận, mà được gói ghém bằng sự im lặng đến lạnh người.
Khoảng trầm mặc giữa tiếng tích tắc
“Anh ăn tối đàng hoàng không đấy?” – Câu hỏi của em rơi tõm vào không gian, giữa lúc chiếc đầm liền thân vừa rời khỏi bờ vai. Tôi bảo mình chưa ăn, đơn giản vì tôi không thấy đói. Hoặc có lẽ, cái dạ dày của tôi cũng đang cảm nhận được sự trống rỗng của một mối quan hệ sắp chạm đáy.
Em đứng đó, đăm chiêu nhìn tôi hồi lâu. Một câu hỏi khác, nhỏ thôi, nhưng đầy sức nặng lại vang lên: “Anh chán em rồi à?”
Thay vì trả lời, tôi để mặc cho chiếc đồng hồ trên tường thực hiện nhiệm vụ của nó. Tiếng tích tắc, tích tắc, tích tắc… âm thanh ấy nặng nề như những nhát búa gõ vào dây thần kinh. Tôi cố né tránh, nhưng nó cứ chấp nhặt chui tọt vào lỗ tai. Em cũng vậy, em vểnh tai nghe sự im lặng của tôi như đang nghe một bản cáo trạng không lời.
Bikini đen và những câu chuyện vô hình
Em chẳng đợi câu trả lời. Em cởi tuột chiếc đầm, vứt gọn lên thành ghế. Trong bộ bikini đen của một hãng nào đó tôi chẳng buồn nhớ tên, em bước vào bếp. Tiếng xèo xèo của mỡ, mùi mì tôm thơm nồng lại một lần nữa hiện ra trong những giấc mơ của tôi.
Vừa rán trứng, em vừa thuật lại buổi họp nhóm bạn đại học chiều nay. Ai làm gì, ai chưa chồng, ai xinh lên, ai vừa chia tay… Câu chuyện của em tràn ngập hơi thở của sự sống, của những kết nối. Tôi ngồi đó, tay cầm chai bia, thỉnh thoảng lại “thế hả”, “thế hả” để đáp từ.
Nhưng thực tế, tôi chẳng nghe thấy gì cả. Tâm trí tôi đang bận rộn phác thảo một kịch bản cho sáng ngày mai. Tôi đang chọn lọc những từ ngữ êm đềm nhất, ít sát thương nhất để kết thúc mọi chuyện.
Tôi đang ăn món mì em nấu, trong khi bàn tay tôi đang âm thầm tháo rời những viên gạch cuối cùng của ngôi nhà chúng tôi từng xây.
Sự lạnh lùng của những nhành cây
Đôi khi, đời tôi gặp những mối tình thật lạ. Chúng lạnh lùng đến và ra đi cũng trong sự băng giá tương tự. Chẳng cần cãi vã, chẳng cần bất hòa, thậm chí tôi là kẻ sai rành rành nhưng người ta vẫn chẳng đòi hỏi gì to tát.
Tình yêu với tôi, đôi khi giống như một cành cây bên đường. Bạn không cần một cơn bão để thấy nó thay lá. Chỉ cần một buổi sáng ngủ dậy, nhìn ra cửa sổ, thấy màu lá xanh hôm qua đã chuyển sang màu úa vàng.
Thế là chia tay. Vậy thôi!
Không có kịch tính, không có nước mắt giàn giụa. Chỉ là sự thừa nhận rằng mùa đã sang, và chúng ta không còn thuộc về nhau nữa. Tôi là kẻ buôn mơ, nhưng tôi lại là kẻ thức tỉnh nhất trong cuộc chơi của chính mình.
-Têo Sonbad Viết cho những buổi sáng thức dậy và nhận ra lá đã lìa cành.


Để lại một bình luận