Trong cái Tiệm tạp hóa bán trăng và nỗi nhớ này, tôi thường xuyên nhập về những mảnh ký ức vô danh. Đêm qua, tôi lại mơ về những trưa thứ Năm—khoảng thời gian mà kim đồng hồ dường như ngừng quay để nhường chỗ cho một cuộc giao dịch định kỳ.
Pizza, Cờ tỉ phú và những thứ không thể gọi tên
“Anh có yêu cô ấy không?” – Một câu hỏi lơ lửng giữa bóng tối. Tôi im lặng một lát, vị đắng của bia tan dần: “Chắc là có. Ở một mức độ nào đấy.”
Mức độ đó được đo bằng những hộp Pizza đều đặn mỗi trưa thứ Năm hàng tuần. Cô ấy đến, mang theo mùi nồng của phô mai và hơi nóng của phố xá. Chúng tôi không chỉ ăn Pizza, cũng chẳng phải chỉ để chơi cờ tỉ phú cho hết giờ. Chúng tôi chơi một thứ trò chơi khác, nơi những con xúc xắc được thay thế bằng những nhịp thở và những quân cờ là những điểm chạm trên cơ thể.
Nhưng đã ba tháng nay, cánh cửa ấy không còn mở ra vào trưa thứ Năm nữa. Cô ấy biến mất, không một lời từ biệt, hệt như cách cô ấy đã đến.
Bản giao hưởng của da thịt
Tôi thấy cô đơn không? Có chứ. Nhưng sự cô đơn của một gã nhạc sĩ 33 tuổi thường thực dụng đến tàn nhẫn. Tôi nhớ em, vì em là một bậc thầy trong việc điều khiển những rung cảm của xác thịt.
Em biết rõ khi nào nên chủ động và khi nào nên cam chịu. Em hiểu rằng thời điểm hoàn hảo nhất để bung tỏa toàn bộ sức lực không phải là lúc bắt đầu, mà là ở “hiệp hai”—khi mọi lớp vỏ bọc đã bị lột sạch và chỉ còn lại bản năng nguyên thủy. Và đặc biệt là tiếng rên của em.
Tôi cá rằng trong suốt nửa phần đời còn lại, sẽ không có một âm điệu hay một nốt nhạc cao vút nào có thể khiến tôi “xuất” ngay lập tức chỉ bằng cách lắng nghe như thế. Tiếng rên đó không phải là âm thanh, nó là một thứ tôn giáo.
Nếu bây giờ có một gã môi giới nào đó hiện ra, mời chào tôi chọn giữa em và một cô hoa hậu rực rỡ, tôi vẫn sẽ chọn em. Không một giây do dự.
Sự xa xỉ của sự vô danh
Người ta hỏi tôi: “Vì cô ấy giỏi làm tình à?” Tôi gật đầu, nhưng đó chỉ là một nửa sự thật.
Lý do thực sự khiến em trở nên độc nhất vô nhị trong cái tiệm tạp hóa đầy rẫy những nỗi nhớ này, chính là vì: Em chưa bao giờ hỏi tên tôi.
Giữa một thế giới mà ai cũng khao khát được định danh, được gắn nhãn, được làm “người yêu” hay “vợ chồng”, thì sự vô danh của em lại là một loại tự do xa xỉ nhất. Em yêu cái cơ thể này, yêu những giai điệu này, nhưng em không cần biết gã đàn ông đang nằm cạnh mình được gọi là gì trên giấy khai sinh.
Chúng tôi va vào nhau như hai thực thể vô hình, chỉ để lại cho nhau mùi phô mai cháy và những âm điệu rực rỡ của hiệp hai, rồi đường ai nấy đi. Ba tháng không gặp, tôi không chỉ nhớ một cơ thể, tôi nhớ cái cảm giác được làm một kẻ không tên trong vòng tay của một người đàn bà biết cách im lặng.
-Têo Sonbad Viết cho những trưa thứ Năm đã trở thành dĩ vãng.


Để lại một bình luận