Nhật ký kẻ buôn mơ | Số 02: 4 giờ sáng và những cú lừa của thị giác

Thành phố lúc 4 giờ sáng thường không ngủ, nó chỉ đang nín thở. Và trong cái khoảng không đặc quánh ấy, tôi tỉnh giấc với một cơn khát cháy cổ. Không phải khát nước, mà là khát một thứ chất lỏng màu hổ phách có thể thiêu đốt nỗi cô đơn: Whisky.

Cú lừa từ “Bố Già”

Tôi lảo đảo bước đến tủ rượu. Tôi cần một ly Scotch đủ mạnh để dập tắt những suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu. Hình bóng cái tủ rượu bằng gỗ sồi kiểu The Godfather hiện ra trước mắt—vương giả, quyền lực và hứa hẹn một sự an ủi tức thì.

Nhưng đôi tay tôi chỉ chạm phải một bề mặt phẳng lỳ và lạnh lẽo.

Hóa ra, sự sang trọng đó, cái niềm hy vọng về một ngụm rượu nồng nàn đó, chỉ là một lớp giấy dán tường được in ấn tinh xảo. Một cú lừa rẻ tiền của thị giác. Giây phút đó, tôi đứng giữa phòng khách, bàng hoàng nhận ra mình chẳng biết đây là đâu, và rốt cuộc, mình là ai trong cái bối cảnh giả tạo này.

Chúng ta thường cố bấu víu vào những biểu tượng quyền lực, để rồi nhận ra nó chỉ là một lớp decal mỏng manh.

Lon Pepsi và sự trần trụi

Giữa cơn mê mộng, một cô gái xuất hiện. Cô ấy đi ngang qua tôi, thản nhiên như thể căn phòng này vốn dĩ là của cô ấy, còn tôi chỉ là một món đồ nội thất vô danh.

Cô ấy không nói một lời, bắt đầu trút bỏ xiêm y. Từng món đồ rơi xuống sàn nhà, nhẹ nhàng và dứt khoát đến mức kỳ lạ. Tôi đứng đó, nhìn cái cách cô ấy khỏa thân trước mặt mình—nó không có vẻ gì là khiêu gợi, mà lại tự nhiên đến mức tàn nhẫn. Cô ấy cởi bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài dễ dàng như cái cách người ta bật nắp một lon Pepsi. Rắc. Một cái tách, và tất cả sự thật phơi bày.

Cô ngồi xuống sofa, trần trụi, bình thản nhìn tôi. Không một lời giải thích, không một lời báo trước.

Sự im lặng đặc quánh

Tôi muốn hỏi. Tôi muốn hét lên rằng “Cô là ai?” hay “Tại sao lại là tôi?”. Nhưng cổ họng tôi như bị đổ đầy chì. Những câu hỏi chết lặng ngay từ khi còn là ý nghĩ.

Hai chúng tôi cứ thế, nhìn nhau qua một khoảng không gian đầy những hình dán giấy dán tường và hơi men ảo giác. Một bên là gã nhạc sĩ khát rượu trong tuyệt vọng, một bên là người đàn bà khỏa thân không rõ căn cước. Sự im lặng kéo dài đến vô tận, như một bản nhạc không nốt nhưng lại khiến người ta nhức nhói lỗ tai.

Có những sự thật trần trụi đến mức khiến người ta mất đi ngôn ngữ. Hoặc có lẽ, ở cái múi giờ 4 sáng của những kẻ buôn mơ, lời nói vốn dĩ là thứ thừa thãi nhất.

 -Têo Sonbad Ghi chép từ một cơn khát whisky giả tạo.

Reply