Nhật ký kẻ buôn mơ | Số 04: Cú ngoạm của vị cứu tinh tàn nhẫn

Tôi lại vừa trở về từ một cõi khác. Một giấc mơ hiếm hoi mà khi choàng tỉnh, tôi vẫn còn giữ được đến 80% những mảnh ký ức vụn vỡ. Có lẽ vì nó quá thật, hoặc vì sự bức bối của nó đã chạm đến tận cùng của sự chịu đựng trong tôi.

Đầm lầy và cái chết từ tốn

Trong giấc mơ đó, tôi không phải là gã nhạc sĩ đứng dưới ánh đèn sân khấu. Tôi là một con hươu sao, và tôi đang kẹt cứng dưới một đầm lầy quánh đặc. Xung quanh tôi chỉ có bóng đêm và những tán cây rừng câm lặng. Không có đồng loại để cất tiếng gọi, cũng chẳng có gã thợ săn nào rình rập để ban cho tôi một mũi tên nhân từ.

Trên đầu, những đám mây đen bắt đầu kéo đến như một điềm báo dữ dội. Mùi mưa phảng phất trong không trung, lạnh lẽo và cô độc. Tôi cảm nhận rõ sự khó thở bắt đầu bóp nghẹt lồng ngực, đôi chân dần mất đi cảm giác, tan chảy vào bùn lầy.

Tôi đã chọn cách chấp nhận. Một cái chết đến thật chậm, thật từ từ.

Nhưng cái chết chậm chạp ấy mới chính là đòn tra tấn tàn khốc nhất. Nó dai dẳng, nó bức bối, nó khiến người ta già đi cả chục tuổi chỉ trong một vài khoảnh khắc bất lực.

Sự cứu rỗi mang hình hài kẻ thù

Ngay khi tôi tưởng mình sẽ tan biến vào đầm lầy trong sự hành hạ đó, thì gã xuất hiện. Một con hổ.

Hắn không gầm gừ, không vờn bắt. Hắn đến, lạnh lùng và dứt khoát, tặng cho tôi một cú ngoạm “gọn lỏn” ngay đầu. Một cơn sang chấn cực mạnh khiến tôi bừng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm, tim đập như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.

Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đầu tiên của tôi không phải là sợ hãi, mà là biết ơn.

Nếu không có con hổ kia, không chắc tôi đã thoát khỏi cái đầm lầy của sự bất lực dai dẳng đó. Hắn đã kết thúc sự thống khổ của tôi bằng một sự bạo liệt nhân từ. Hắn lấy đi mạng sống của con hươu, nhưng lại cứu lấy linh hồn của kẻ đang mơ khỏi sự mục rỗng.

Nghịch lý của sự thù địch

Chúng ta thường dành cả đời để đề phòng và nguyền rủa kẻ thù. Nhưng trong cái thế giới mộng mị và đầy rẫy những đầm lầy thực tại này, tôi chợt nhận ra một sự thật cay đắng:

Kẻ thù, đôi khi, lại là người hiếm khi hại ta nhất.

Họ tặng cho ta một nhát cắt dứt khoát để ta không phải chết mòn trong sự thỏa hiệp. Họ đẩy ta vào chân tường để ta buộc phải bừng tỉnh. Đôi khi, chúng ta cần một cú ngoạm của hổ dữ hơn là sự vỗ về giả tạo của những đám mây đen trên đầu.

 -Têo Sonbad Viết cho những kẻ đang kẹt trong đầm lầy của chính mình.

Reply