Lá thư từ năm 83 tuổi và cú lừa ở Landmark 81

Một câu chuyện về Mây, về Anna, về những chiều không gian Landmark 81 và về việc tại sao chúng ta luôn phải khỏa thân để du hành vào lòng nhau.

IMG 1040

Ngày 1 tháng 5 năm 2022.

Vùng đất này cằn cỗi và vắng lặng như chính tâm hồn tôi lúc này. Tôi sinh ra vào lúc 10h sáng. Chỉ còn ba tiếng nữa, đồng hồ sẽ điểm nhịp thứ nhất của tuổi 30. Một phần ba cuộc đời đã trôi qua kẽ tay. Để chào đón cái cột mốc lịch sử khốn kiếp này, tôi đang chạy. Chạy cật lực. Chạy như một con thú hoang đang trốn chạy khỏi bẫy rập của thời gian, hay đơn giản là để tống khứ hết lượng nước dư thừa trong cơ thể qua tuyến mồ hôi. Đó là cách duy nhất để chắc chắn rằng, tôi sẽ không còn giọt nước mắt nào để khóc cho chính mình. Hôm nay, điện thoại tôi sẽ không reo. Tôi biết điều đó.

IMG 0316

Như một câu hát cũ cứ văng vẳng trong đầu: “Đưa cho anh một chiếc CD của quá khứ. Để cùng nhìn lại tình yêu của đôi ta…” Cũng ngày này 7 năm trước, tôi đã ném cả tuổi trẻ của mình vào canh bạc tình yêu với một người con gái. Một mối tình lãng mạn nhưng mong manh như khói thuốc.

8CE6CE03 BF30 4CFA AEA2 58492EC0B763

Tôi – gã nghệ sĩ nghèo, lê lết từ quê ra Hanoi, rồi lại dạt từ Hanoi vào Saigon. Cuộc đời bấp bênh, tuổi thơ đặc quánh mùi rượu và bạo lực. Hành trang của tôi chẳng có gì ngoài hai cây đàn (một cây đã hỏng), một con mèo, và bộ sưu tập sách cũ toàn tiểu thuyết với kịch bản. Tôi nuôi sống cái tôi nghệ sĩ của mình bằng một website và viết nhạc, tôi viết những chiếc blog về tình yêu cho những kẻ mộng mơ đọc. Tôi bán trải nghiệm đau thương của mình để lấy tiền.

Còn nàng là Mây. Một tiểu thư nhà giàu quê ở miền Tây sông nước. Mây đỗ Y, lẽ ra phải thành bác sĩ, nhưng nàng lại chọn Rap và nhảy múa. Ước mơ của nàng là cơn ác mộng của mọi phụ huynh bấy giờ. Mây một mình ra Hanoi, quăng quật 4 năm trời, làm dancer cho các quán bar, pub đầy mùi cồn và khói. Năm 2015, nàng dốc vốn mở trung tâm Dance & Yoga ở Time City. Đó là nhà, là thánh đường của nàng. Nhưng định mệnh khéo đùa, một cú ngã gãy mắt cá chân đã cướp đi tất cả. Nửa năm vật lộn, nàng khóc cạn nước mắt. Và chúng tôi gặp nhau. Tại bệnh viện. Nơi nàng điều trị cái chân gãy, còn tôi đang băng bó cái đầu đầy máu sau cuộc ẩu đả với hai gã du côn. Hai kẻ thương tổn tìm thấy nhau giữa mùi thuốc sát trùng.

cuoc vuot bien cua cam

Mây quay lại sàn nhảy, nhưng nàng biết, và tôi cũng biết… cảm giác đã chết. Nàng không còn là nàng của ngày xưa. Nhưng sâu thẳm, Mây vẫn là một nghệ sĩ. Nàng chẳng quan tâm khán giả là 5 nghìn người hay chỉ 5 người. Chúng tôi yêu nhau. Một tình yêu trong trẻo đến lạ lùng. Nàng hay hỏi: “Có điều gì trên đời là bất di bất dịch không anh?” Tôi hứa sẽ viết tặng nàng một bài nhạc, để nàng thấy nàng đẹp thế nào trong mắt tôi. Chúng tôi hợp nhau đến từng hơi thở, trừ những lúc nói về tương lai:

Sao anh cứ viết truyện về tình yêu và tình dục vậy? – Mây hỏi.
Để không chết đói!
Anh không nghĩ đến tiếng tăm à?
Nhiều khi anh thấy mình cũng đâu có đàng hoàng lắm đâu.
Sao không viết tiểu thuyết hay trinh thám? Ai cũng thích.
Khó lắm. Anh từng thử rồi, giam mình mấy tháng rốt cuộc chỉ tổ đau đầu.
Em cũng thích viết. Hay mình làm show nhạc kịch đi? Anh kể chuyện, em múa và hát. Chúng ta sẽ tỏa sáng.
Nghe được đấy. Nhưng vốn đâu? Mà em viết được không? Kiếm được xu nào từ viết lách chưa?
Em viết cho vui thôi… để em cho anh xem vài mẩu truyện.

CDB0D234 F8E5 4FA5 ABE9 7A7CD350966C

Và mẩu truyện tôi đợi suốt gần một năm trời, nàng gửi vào ngày 1/4, vỏn vẹn bốn chữ: “Mình chia tay đi”. Định mệnh! Tôi tưởng trò đùa Cá Tháng Tư. Tôi đợi đến sinh nhật mình để xem nàng diễn trò gì. Nhưng không. Im lặng. Mây biến mất như một bóng ma. Không lý do. Không cãi vã. Chúng tôi từng ăn ý ngay cả khi nhảy múa trên giường, vậy mà… Phụ nữ đúng là một phạm trù triết học không có lời giải.

moon girl2

Ông chủ quán cơm quen thuộc nhìn tôi ngán ngẩm:

Này Sonbad, đổi món đi. Nhìn chú ăn mãi cơm rang anh thấy ngán ngẩm lắm.
Không. Vẫn như cũ.
Chung tình với cơm thế này, hèn gì tình yêu cũng bế tắc. Cô ấy bỏ chú rồi hả?
Ừ. Chắc cô ấy muốn đổi vị. Cô ấy đẹp, tự lập, body hoàn hảo… cô ấy có nhiều sự lựa chọn như thực đơn quán anh vậy.
Chú dại lắm. Đàn ông tốt thường không vui. Phải biết “ăn vụng”, phải biết đổi mới. Chú quá an toàn, cô ấy chán là phải. Cứ relax đi, để cô ấy cặp với thằng khác rồi sẽ biết chú tốt thế nào.

Cái “sớm muộn” của lão chủ quán làm tôi mất toi 1 năm chờ đợi. Mây bặt vô âm tín. Phòng tập đóng cửa. Chỗ ở thay đổi. Những lá thư tôi viết không người nhận. Tôi bắt đầu bị ám ảnh. 24/7, một giấc mơ lặp lại: Tôi đứng ở sân ga, Mây lướt qua, lướt qua mãi… Rồi cảnh nàng khỏa thân nằm cạnh tôi, bụng mang bầu, làn da mịn màng nhưng xa cách. Tôi tỉnh dậy, ướt đẫm mồ hôi và nước mắt. Tôi tuyệt vọng. Cách duy nhất để tồn tại là phải quên. Người xưa họ đục 1 lỗ nhỏ vào thân cây để chôn giấu tâm sự, còn tôi chọn cách quay lại mảnh đất Saigon đầy cám dỗ.

moon girl

“Trên mỗi chuyến bay ở Vietnam, luôn có một cô tiếp viên mà đàn ông muốn mồi chài”. Ở độ cao 27.000 ft, khoang thương gia, máu “sát gái” của gã nghệ sĩ trỗi dậy. Tôi gặp Anna.

Mèo của anh à? – Anna chỉ vào màn hình điện thoại tôi.
Ừ, nó tên Tom.
Em có con Jun. Nó toàn nhảy cửa sổ đi hoang rồi 1 2 tuần sau là vác cái bụng bầu về.
Em tên gì?
Anna. Còn anh?
Sonbad. Anna… nghe như tên sát thủ ấy nhỉ.
Chính xác. Em xem phim xong đổi tên luôn. Mà anh làm gì? Trông bụi bặm, râu ria, mắt buồn thế kia?
Anh là nhà văn.
Whatt? Em chưa gặp nhà văn bao giờ. Anh nghĩ sao khi AI có thể viết sách hay hơn cả “Chiến tranh và Hòa bình”?
Chúng ta không có cửa so với nó đâu. Em thích đọc sách không?
Em thích kiểu Romeo và Juliet.
Hahaha. Hay đấy. Nhưng đó là kịch, không phải sách.
Ôi thế á? Em toàn xem phim. Em thích quan sát bề nổi cuộc sống hơn là đi sâu vào chi tiết.
Đồng ý. Chi tiết thường thô tục lắm.
Anh thông minh đấy. Chắc “khẩu súng” của anh cũng to nhỉ? Hahaha, quên đi. Anh ở đâu Saigon?

Tại sao tôi luôn dính vào những người phụ nữ thế này? Tôi và Anna đã có 3 tháng cuồng nhiệt, khám phá mọi ngóc ngách của căn hộ tầng 15 Landmark 81. Tôi tưởng mình đã quên được quá khứ… Cho tới đêm hôm đó, tại quầy bar.

red girl3

Một bóng dáng quen thuộc.

Em đi một mình à? – Tôi bước tới.
Phải. Tôi thích thế. Tôi đang khó ở, đừng làm phiền.
Nghe này, anh đã nhìn em từ xa. Em là người phụ nữ đẹp nhất đêm nay.
Cảm ơn.
Em đang đợi bạn trai sao?
Không còn nữa.
Tiếc quá. Em muốn kể không?
Tôi không nói chuyện với người lạ.
Anh không lạ. Chúng ta từng gặp nhau. Mùa hè 5 năm trước, tại một bệnh viện.
Anh nhầm người rồi.
Không. Chúng ta còn yêu nhau…

Story love1

Nàng khóc.

Tôi nhớ mang máng… một kẻ ngọt ngào, lãng mạn. Hắn làm tôi thấy bớt cô đơn. Nhưng tôi đã bỏ rơi hắn mà không một lời giải thích. Đó là anh sao?
Bỏ qua chuyện cũ đi. Anh ở đây vì một nhiệm vụ.
Nhiệm vụ gì?
Anh là kẻ du hành thời gian. Anh đến từ tương lai để cứu em khỏi sự dằn vặt. Anh nhớ cô gái này từng hứa sẽ hát và múa trong vở nhạc kịch của anh, từng khen “của nợ” của anh to…
Là anh thật sao?
Phải. Anh vừa từ năm anh 83 tuổi trở về. Có một lá thư từ em của tương lai nhờ anh gửi cho em ở hiện tại.

Story love

Nàng nhìn tôi, hoài nghi nhưng đầy hy vọng.

Tôi sống tới 80 tuổi ư?
Phải.
Mông tôi lúc đó thế nào?
Vẫn rất ngon.
Đọc thư đi.

“Mây 2022 thân mến! Tôi viết bức thư này cho cô dưới ánh nến. Tôi đã nhờ gã trai trẻ này đọc nó cho cô. Hắn đang gặp rắc rối trong việc kết nối với thực tại, nhưng cô là hy vọng duy nhất của hắn. Lời khuyên của tôi: Cô đang ở những năm tháng rực rỡ nhất. Hãy nhảy múa, hãy sống. Dù thế nào, cô cũng sẽ ổn thôi. Những đứa con vẫn sẽ lớn lên xinh đẹp… Tái bút: Đêm sex tuyệt vời nhất đời cô là đêm nay, tại tầng 15 Landmark 81. Đừng bỏ lỡ nó.”

Máy thời gian hoạt động thế nào? – Mây cười, nụ cười tôi nhớ nhung suốt bao năm.
Phức tạp lắm. Và em phải khỏa thân mới đi qua được các chiều không gian.
Anh vẫn cáo già như xưa.
Em đang ở đâu?
Quận 1. Sau lần thất bại đó, em trốn chạy với cái bụng bầu và đống nợ. Em không xứng với anh.
Của ai?
Thầy dạy Yoga người Ấn Độ.
Em có nghĩ đêm tuyệt vời trong thư mà em của tương lai nói là đêm nay không?
– Em không có thói quen tự lừa dối chính mình. Em chắc chắn.

Story love4

Đêm đó, chúng tôi hòa vào nhau. Cuồng nhiệt và tuyệt vọng. Nhưng khi bình minh ló dạng, nàng lại rời đi như cách nàng đã từng. Lần này, tôi không buồn, cũng không suy diễn. Lòng nhẹ bẫng.

Người ta nói: Ta là tổng hợp của những khoảnh khắc. Bất cứ ai cầm bút cũng đều nhào nặn tác phẩm từ chính máu thịt đời mình. Nhìn lại, tôi thừa nhận mình chưa từng sống trong cảnh súng đạn, không làm chính trị, cũng chẳng nghèo hèn đến cùng cực. Nhưng cuộc đời tôi, theo cách tôi nhìn, cũng đầy rẫy những kịch tính của một gã nghệ sĩ lang thang tìm kiếm chính mình giữa những bóng hồng lướt qua, phải không?


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *