Danh mục: Trạm Sáng Tác

Đàn bà và xe hơi
Ông vua xe hơi, Henry Ford sau khi qua đời, được đưa lên Thiên đường. Tại cổng Thiên đường có Thánh Peter chờ sẵn để đón Ford. Vừa gặp Ford, Thánh Peter cho biết: – Ford, hồi còn sống, ngươi đã làm nhiều việc công ích cho xã hội – như sáng chế phương pháp…

Hạn hẹp và rộng mở
Mình nhớ có 1 lần mình stress cực kỳ vì mái tóc của mình. Đó là khi mình làm tóc xoăn nhưng bị hỏng nên sau khi làm xoăn được đâu đó 1, 2 tuần thì mình phải cắt tóc ngang vai. Tóc ngang vai với mình là rất ngắn vì mình thường hay để…

Những kẻ ích kỷ
Chiều nay đi về, trời đẹp quá, mây loãng tan trên bầu trời xanh nhạt, xanh xao, mặt trời rơi xuống ở cuối đường trời chuẩn bị ánh lên màu đỏ rực, không khí mát của cơn mưa lớn ngày hôm qua như thể thật lâu lắm rồi, xứ sở này mới có lại được…

Trên con đường chạy trốn, tôi đã gặp những kẻ trốn chạy…
Tôi nhận ra rằng, dù bạn có thoát khỏi cuộc chạy trốn này thì rồi vẫn sẽ bị kéo vào một cuộc chạy trốn khác vì những tự ti, yếu đuối, nhạy cảm bên trong chúng ta sẽ luôn luôn tạo ra một hàng rào bảo vệ tách rời thế giới này.

Gửi em, cô gái nhỏ đang vội vã giữa thế gian
Thật ngốc quá, quá ngốc rồi, đến lúc phải lớn rồi, không được để người khác ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống của em, ngoại trừ gia đình. Mọi lời đường mật, mọi sự dịu dàng kiên nhẫn trên thế gian đều không dành cho em, đều chẳng thuộc về em . Không phải…

Em có tiền không?
– Sao em không đồng ý làm người yêu của anh nhỉ? – Em thích làm tình hơn. – Tại sao? – Chẳng lẽ anh muốn em nói toẹt ra là do anh nghèo ư? … Cuộc nói chuyện của chúng tôi rơi vào im lặng. Ừ, có lẽ em nói đúng, kẻ nghèo như…


Viết cho mùa hoa nở đẹp mà buồn
Niềm hy vọng, nụ cười, nỗi đau và nước mắt ngập tràn… Cuộc sống này đẹp không? Đẹp lắm chứ nhưng để nó đẹp thực sự đúng nghĩa thì tâm hồn sẽ phải chịu đau, chịu đựng từ những vết thương từ cuộc đời. Vết thương ấy quá lớn khiến tôi – một người đã…

Nếu như 50 năm sau tụi mình bị mất trí nhớ
“Nếu như 50 năm sau, tụi mình bị mất trí nhớ giống ông cụ đó, không biết ai sẽ là người hiện diện trong kí ức của mình ha”…

Cô đơn, lạc lõng trong thế giới của người trưởng thành
Tôi từng nhớ tôi đã nói cho em về nơi này khi em đến thăm tôi. Nhưng vì sự thẳng tính cộc cằn quá mức mà điều này có lẽ không còn nữa giống như việc tôi lâm vào vùng đất chết.

Bộ mai này, tụi mình phải sống lợi dụng nhau thiệt hả?
Mình gặp nhiều người lớn, họ đi làm, người ta nói chơi thì phải có lợi, đem lại lợi ích cho cá nhân thì chơi, không thì thôi, dẹp. Bộ thiệt vậy hả?

Điều kì diệu của ngôn từ cảm xúc
Đôi khi không phải là không có những cảm xúc nhất định. Khi bạn nhìn thấy nó, bạn không thể đặt tên cho nó. Tâm hồn chúng ta là một bản nhạc nền rực rỡ nhưng lại được thể hiện bằng ca từ rất vụng về. Vấn đề không phải là con người nghèo nàn…












