Chỉ còn một tuần nữa là đến Tết. Thế giới ngoài kia đang xôn xao về những cuộc sum họp, nhưng trong cuốn sổ tay của kẻ buôn mơ, trang viết này chỉ nhuốm một màu xám xịt của sự đơn điệu.
Một năm của những nốt nhạc phẳng
Phải thú thật, đây là một năm bình đạm nhất mà tôi từng trải qua. Ngày nào cũng bắt đầu bằng sự lặng im và kết thúc cũng bằng sự lặng im tương tự. Những biến số duy nhất trong cuộc đời tôi lúc này chỉ là khí hậu: tháng Chín mưa dầm dề, tháng Mười có vài ngày nắng gắt đến toát mồ hôi.
Ngoài chuyện trời mưa hay nắng, chẳng có gì để phân biệt ngày hôm qua với ngày hôm nay.
Tôi cố bấu víu vào thực tế. Tôi đi bộ thật lâu trên những con phố để đôi chân cảm nhận được sự tồn tại của mặt đất. Tôi tự đi chợ, nấu một bữa tối thật thịnh soạn nhưng rồi lại chia nhỏ nó ra để ăn cho cả ngày. Một kiểu tồn tại tối giản đến mức khắc nghiệt, cố gắng biến mình thành một thực thể hữu ích, dù chỉ là hữu ích cho chính cái dạ dày của mình.
Những chiếc kim trong từng hơi thở
Nhưng dù đã cố gắng lấp đầy thời gian bằng những thói quen thực dụng, nỗi cô đơn vẫn len lỏi vào, nhói lòng và tàn nhẫn.
Nó không còn là một cảm giác mơ hồ nữa, nó hữu hình hóa thành vật chất. Nước tôi uống, không khí tôi hít vào phổi dường như cũng đang mọc ra những chiếc kim dài, bén ngót, đâm xuyên qua huyết quản. Ngay cả những trang sách—thứ vốn dĩ là người bạn cuối cùng—giờ đây cũng lấp lánh một thứ ánh sáng kim loại lạnh lẽo như những lưỡi dao lam.
Mỗi ngày, tôi phải “đánh vật” dữ dội mới tiêu hóa được mươi mười lăm trang sách. Chữ nghĩa không còn là sự an ủi, chúng trở thành những thử thách đối với một tâm trí đã quá rệu rã vì sự cô độc.
Cuộc xâm lăng lúc 4 giờ sáng
Bây giờ là 4 giờ sáng. Xung quanh lặng tờ đến mức tôi có cảm giác mình nghe được tiếng thời gian đang phân hủy. Trong cái tĩnh mịch tuyệt đối ấy, tôi nghe thấy một âm thanh khác, nhỏ xíu nhưng nhức nhối: tiếng nỗi cô đơn đang đâm rễ qua từng lỗ chân lông.
Nó không ở ngoài kia. Nó đang chui tọt vào trong tôi, mọc rễ sâu hơn mỗi phút, biến cơ thể tôi thành một mảnh đất màu mỡ cho sự trống rỗng sinh sôi.
Có lẽ, trong cái Tiệm tạp hóa bán trăng và nỗi nhớ này, món hàng đắt nhất mà tôi từng nhập về chính là sự tĩnh lặng của chính mình. Một thứ hàng hóa không ai mua, nhưng tôi lại phải trả giá bằng cả một năm tuổi trẻ.
– Têo Sonbad Viết khi nghe tiếng rễ của cô đơn đang nảy mầm.










Để lại một bình luận