Nhật ký kẻ buôn mơ | Số 09: Kẻ đào tẩu khỏi những sợi dây

Trong cái Tiệm tạp hóa bán trăng và nỗi nhớ này, có một món hàng tôi không bao giờ nhập về: Sự hứa hẹn. Đêm qua, tôi mơ thấy mình đứng giữa một cánh đồng không mông quạnh, gió thổi lồng lộng nhưng chẳng thể làm lay động được áo tôi. Một giọng nói vang…


IMG 1322

Trong cái Tiệm tạp hóa bán trăng và nỗi nhớ này, có một món hàng tôi không bao giờ nhập về: Sự hứa hẹn. Đêm qua, tôi mơ thấy mình đứng giữa một cánh đồng không mông quạnh, gió thổi lồng lộng nhưng chẳng thể làm lay động được áo tôi. Một giọng nói vang lên, không rõ là của ai, nhưng lại vô cùng quen thuộc: “Sao anh không yêu đi, SONBAD?”

Nghệ thuật của sự tàng hình

Câu hỏi đó giống như một mũi tên lao thẳng vào thực tại bình lặng mà tôi đã dày công xây dựng. Tôi hài lòng với cuộc sống này. Không có gì để chê trách, cũng không có gì để ca ngợi.

Tôi đã học được cách né tránh “sợi dây trách nhiệm” ngay từ khi còn là một gã trai trẻ đầy tham vọng. Tôi chọn cách không thể hiện bản lĩnh, không nêu quan điểm cá nhân, và luôn cố gắng khiến sự tồn tại của mình trở nên mờ nhạt nhất có thể trước mặt người khác.

Khi bạn không tỏa sáng, người ta sẽ không kỳ vọng. Và khi không có kỳ vọng, bạn sẽ không bao giờ nợ ai một lời giải thích.

Tôi là kẻ lặn sâu dưới mặt nước cuộc đời, chỉ để lại những gợn sóng lăn tăn rồi tan biến ngay lập tức. Đó là cách tôi bảo vệ sự tự do của mình.

100 cái tên và những cuộc giao du không dấu vết

Trong giấc mơ, những gương mặt lướt qua tôi như một cuốn phim quay nhanh. Có gần 100 người con gái đã từng đi ngang qua cuộc đời tôi. Chúng tôi đã có những đêm nồng cháy, có sự va chạm của da thịt, nhưng tuyệt nhiên không có sự giao thoa của linh hồn.

Tôi tìm đến những mối quan hệ này không phải để tìm một nửa, mà để khẳng định rằng mình vẫn còn sống, nhưng là một sự sống không bị cột chặt. Tôi né tránh những hậu quả, những “mqh nghiêm túc”, và cả những “sự cố ngoài ý muốn”.

Không nợ nần, không cho vay tình cảm, không bị những quy tắc xã hội thúc bách. Tôi đã đi qua cả trăm cuộc tình mà vẫn giữ được đôi chân nhẹ tênh, không một chút bụi bặm của sự ràng buộc. Một sự thuận lợi đến đáng kinh ngạc, nhưng cũng đầy lạnh lẽo.

Cái giá của sự bình lặng

Cuối giấc mơ, giọng nói ấy lại vang lên: “Nhưng anh có thực sự tự do không?”

Tôi nhìn lại dấu chân mình trên cát, chúng mờ nhạt đến mức chỉ cần một cơn gió nhẹ là sẽ biến mất vĩnh viễn. Tôi không nợ ai, và cũng chẳng ai nợ tôi. Tôi sống một mình, tự do và bình lặng giữa lòng Sài Gòn rực rỡ này. Đó là thứ tôi đã theo đuổi cả đời, và giờ tôi đã có nó trong tay.

Tôi tỉnh dậy, thấy mình nằm giữa căn phòng quen thuộc. Sài Gòn bắt đầu cựa mình chuyển động, còn tôi vẫn là gã nhạc sĩ vô hình, tự do như một hạt bụi trong không trung. Có lẽ, tự do thực sự chính là khi bạn chẳng thuộc về ai, và cũng chẳng có ai thuộc về bạn.

Một giấc mơ đẹp, đẹp đến mức đôi khi tôi tự hỏi: liệu mình đang sống hay chỉ đang thực hiện một cuộc đào tẩu dài dằng dặc khỏi thế giới này?

 – Têo Sonbad Viết cho những kẻ chọn sự cô đơn để đổi lấy tự do.


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *