Nhật ký kẻ buôn mơ | Số 10: Nghệ thuật của kẻ đào tẩu chuyên nghiệp

Có một giai đoạn trong đời, gã nhạc sĩ này đã sống một cách buông thả đến tận cùng trong tình yêu. Nhưng lạ lùng thay, giữa cái mê cung đầy rẫy những rắc rối và hệ lụy ấy, tôi chưa bao giờ để mình bị mắc kẹt. Chỉ cần một đám mây đen chẳng…


IMG 1319

Có một giai đoạn trong đời, gã nhạc sĩ này đã sống một cách buông thả đến tận cùng trong tình yêu. Nhưng lạ lùng thay, giữa cái mê cung đầy rẫy những rắc rối và hệ lụy ấy, tôi chưa bao giờ để mình bị mắc kẹt. Chỉ cần một đám mây đen chẳng lành vừa hé lộ nơi đường chân trời, tôi đã nhanh chóng rút lui.

Tôi biến mất mau lẹ và tự nhiên như cái bóng ẩn mình vào lúc hoàng hôn nhá nhem. Đó không phải là sự hèn nhát, đó là kỹ năng của một kẻ độc thân chuyên nghiệp.

Những “người ngoài hành tinh” và lời chúc phúc

Các cuộc chia tay trong đời tôi diễn ra đều đặn như những mùa trăng. Có cảm giác như các cô gái sau một thời gian bên tôi đều bị “ai đó” bắt cóc khỏi trái đất này. Để rồi một ngày đẹp trời, đám người ngoài hành tinh ấy chán chường và trả họ về thực tại với những dòng tin nhắn kinh điển: “Thật tiếc, em sắp lấy chồng” hay “Em mới có người yêu…”

Trước những thông báo ấy, tôi luôn đón nhận bằng một nụ cười phảng phất buồn—thứ nỗi buồn lịch thiệp của một kẻ đứng ngoài cuộc chơi. Dù bản thân tôi thấy mình chẳng hề hợp với cơ chế kết hôn, nhưng tôi vẫn luôn tôn trọng nó như một điều thiêng liêng của người khác.

Tôi thường gửi tặng họ một món quà cưới vừa tầm, kèm theo lời chúc chân thành nhất: “Chúc mừng em, anh mong em hạnh phúc hơn bất kỳ ai. Em là cô gái xinh đẹp, và em có quyền được hạnh phúc.”

Đó không phải là lời xã giao. Chúng tôi đã từng có những khoảng thời gian tuyệt vời, và việc chúc phúc cho người cũ chính là cách tôi tri ân những mảnh ký ức đã góp phần làm nên những bản tình ca của mình.

Những lời mời sau cơn bão

Thế nhưng, cuộc đời luôn có những cú bẻ lái không ngờ. Có đến một phần ba trong số những người phụ nữ ấy, sau vài năm, lại gọi điện cho tôi bằng một giọng hớn hở: “Này Sonbad, em mới ly hôn rồi, tối lên bar chơi đi, chỉ em với anh thôi, em mời.”

Ở cái ngưỡng này, tôi bắt đầu thấy mùi của sự “phiêu lưu” quá mức. Tôi không chắc họ thành thật. Có thể họ mới chỉ ly thân, hoặc đang trong một cuộc chiến tranh lạnh nào đó. Và với bản tính của một kẻ luôn ưu tiên sự an toàn của tự do, tôi thường khéo léo từ chối bằng cái cớ đã có “đối tác”.

Sự chuyên nghiệp của một kẻ buôn mơ không cho phép mình dấn thân vào những vùng nước đục, nơi mà những bóng ma của quá khứ có thể kéo chân mình xuống đầm lầy một lần nữa.

Lời kết của kẻ quân tử

Tôi mới đọc được một câu nói rất hay, và có lẽ nó nên trở thành phương châm cho những gã đàn ông đang loay hoay ngoài kia:

“Kẻ quân tử không nói nhiều về tiền thuế đã trả và những người phụ nữ mình từng ngủ cùng.”

Thế giới này rộng lớn nhưng cũng đầy rẫy những cạm bẫy. Đi đêm lắm thì có ngày gặp ma, mà ngay cả con khỉ cũng có lúc bám trượt cành. Sự tỉnh táo chính là lá bùa hộ mệnh duy nhất để chúng ta có thể tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình mà không bị những sợi dây trách nhiệm vô hình siết chặt.

Anh em nhớ nhé, tự do là vô giá, nhưng cái giá để giữ được nó cũng không hề rẻ.

 -Têo Sonbad Viết cho những lời mời không nên nhận và những cánh cửa nên khép lại.


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *