Cô ấy khẽ nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt tôi đang đóng đinh vào nhịp sóng nơi lồng ngực mình. Không có sự bối rối của một cô gái trẻ, cũng chẳng có sự giận dữ của một người bị xúc phạm. Cô ấy chỉ cười, một nụ cười lửng lơ như dấu chấm lửng trong một bản nhạc chưa viết xong.
- Cô ấy: “Biển của anh… hôm nay có vẻ đang động nhỉ?”
- Tôi giật mình, chợt nhận ra mình đã để lộ sự hoang tưởng của trái tim qua kẽ mắt. Tôi nhấp thêm một ngụm Gin, để cái lạnh và vị hăng cay làm đông cứng sự xao động.
- Tôi: “Chỉ là một cơn bão nhỏ đi lạc thôi. Thường thì tôi thích ngắm biển lúc nó tĩnh lặng hơn.”
- Cô ấy: “Nhưng anh biết đấy, biển tĩnh lặng thường là dấu hiệu của một vực thẳm không đáy. Và anh thì có vẻ thích những vực thẳm.”
- Cô ấy đứng dậy. Chiếc ghế chân cao khẽ rít lên một âm thanh khô khốc trên sàn gỗ. Đôi tất đen mỏng manh ấy lướt qua tầm mắt tôi, gợi cảm và xa xăm như một giấc mơ vừa vụt mất. Cô ấy không để lại số điện thoại, cũng chẳng để lại tên. Cô ấy chỉ để lại một mùi hương — mùi hoa hồng trộn lẫn với mùi kim loại lạnh lẽo của đồng tiền xu.
- Cô ấy: “Hôm nay tôi không mua rượu. Tôi đến để cầm cố.”
- Nói rồi, cô đặt lên mặt bàn một chiếc kẹp tóc bằng bạc hình trăng khuyết, đúng vị trí mà ly rượu vừa nhấc lên để lại một vòng nước tròn trịa.
- Cô ấy: “Cầm cho tôi chút bình yên của đêm nay. Khi nào biển của anh hết mưa, tôi sẽ quay lại lấy.”
Tôi nhìn bóng dáng ấy tan vào làn sương mù mờ ảo ngoài cửa tiệm. Cô ấy đi vào màn đêm, hay chính màn đêm đã nuốt chửng một phần của giấc mơ này? Tôi cũng chẳng rõ nữa.
Tôi cầm chiếc kẹp tóc lên, cảm giác lạnh lẽo từ kim loại truyền thẳng vào tim. Trên mặt bàn, vòng nước từ ly Gin bắt đầu lan rộng, nhòe đi, giống như cách mà thực tế luôn bị những hoang tưởng gặm nhấm.
Bầu trời ngoài kia vẫn xám, biển trong lòng tôi vẫn xám. Tôi ngồi lại một mình với “Tiệm Cầm Đồ Ký Ức”, ghi thêm vào nhật ký một dòng ngắn ngủi:
“Có những người phụ nữ sinh ra không phải để yêu, mà để ta nhận ra rằng: Ham muốn đôi khi cũng là một loại nghệ thuật, và sự cô đơn là cái giá phải trả để thưởng thức nó.”
Tôi tỉnh giấc. Gối đầu lên những bản thảo còn dang dở, vị Gin vẫn còn đắng nghét ở đầu lưỡi, dù tôi chưa hề uống một giọt nào trong suốt cả tháng qua.
– Têo Sonbad Viết cho những người đang do dự đánh đổi.


Để lại một bình luận