1/5/2023.
Cả thế giới ngoài kia đang nắm tay nhau đi trốn. Họ về quê, họ đi du lịch, họ lao vào nhau trong những cuộc hẹn hò chóng vánh. Còn Sonbad? Sonbad ngồi đây, tôn thờ sự cô đơn như một thứ tôn giáo.
Trước mặt là nồi lẩu ếch đang sôi sục, xung quanh là cái nóng mùa hè như muốn lột trần từng thớ thịt. Một mình. Rượu. Lại rượu. Một ly. Hai ly. Rồi ly thứ n. Men cay trôi tuột xuống cổ họng, đốt cháy tâm can nhưng chẳng thể thiêu rụi được nỗi buồn.
Gã chủ quán, một kẻ xa lạ, bước tới với cái vẻ tò mò rẻ tiền: “Ngồi một mình không buồn à? Uống bao chai rồi? Sống thế này mệt không em trai?”
Tôi nhếch mép, nuốt trọn ngụm rượu đắng ngắt, bụng bảo dạ: “Cái ĐKM mày, tao bảo mệt thì mày có sống hộ tao được giây nào không?” Nhưng tôi im lặng. Mắt cay xè. Có thể là do hơi nước từ nồi lẩu, có thể do cô đơn, hoặc có thể, là do ký ức…

10 năm trước. Đúng ngày này.
Đó là ngày tôi tưởng đời mình đã chấm dứt. Không phải kiêu ngạo, nhưng định mệnh đã tạc nên tôi – một gã đàn ông với hấp lực chết người. Cô giáo chủ nhiệm năm nào từng phán: “Lớn lên, mày sẽ là thằng đàn ông làm tan nát trái tim các cô gái.” Cô đã đúng. Nhưng cô chưa lường trước được việc tôi suýt làm tan nát cả gia đình… cô giáo mình.
Ngày hôm đó, người yêu cô về sớm. Một gã dạy thể dục, to như tịnh, cơ bắp cuồn cuộn và ánh mắt u buồn lãng tử. Tôi, đứng giữa ranh giới sinh tử, bỗng dưng bộc phát bản năng sinh tồn như một nhân vật Anime Shonen. Tôi đã đánh bại thầy ở chính sở trường của thầy: Bật nhảy.
Chỉ một cú nhún, bức tường 2 mét cạnh phòng tắm nhà cô giáo bị tôi chinh phục trong tích tắc. Cho đến tận bây giờ, khi bất giác nhớ lại, tôi vẫn tự hỏi thằng nhãi ranh năm ấy lấy đâu ra sức mạnh đó. Chỉ biết rằng, đứng trước một gã khổng lồ có ánh mắt sắc lẹm, Sonbad không chạy thì chỉ có chết. Tôi chạy một mạch. Chạy trốn thanh xuân, chạy trốn tuổi thơ, chạy trốn… cô giáo.
Tại sân bay Nội Bài, chị bán vé hỏi tôi muốn đi đâu. Tôi ném tiền lên quầy một ánh nhìn ngạo nghễ: “Cho tôi một vé tới nơi nào có nhiều tiền và gái đẹp.”

Và tôi đến với Sài Gòn.
Thành phố mỗi năm đón 50 ngàn kẻ mang theo ánh sao trong mắt, và tôi là một trong số đó. Lần đầu gót giày chạm vào cát bụi nơi này, tôi đã mơ về cuộc sống vương giả và những cặp chân dài miên man.
Tôi thường xuyên lui tới bar, pub, lounge – thánh địa của những kẻ săn mồi. Bài học từ những bộ phim Mỹ hay xem: Hãy nhìn vào mắt cô gái đang ngồi một mình. Cô ta không đến chốn ồn ào này để uống nước lọc. Cô ta đang đi săn, tìm kiếm một gã đàn ông trông có vẻ kiên định và “có trách nhiệm”.

She got me going psycho. She got me going down, Down, down… – Tiếng nhạc trong bar cứ thế cứ thế làm tâm trạng tôi tan trậm.
Scene 1: Thất bại.
Sonbad: “Sorry em. Anh đã ngồi đây 2 tiếng và mắt không thể rời khỏi em. Chào em, anh là Sonbad.
Em hấp dẫn đến mức anh phải mời em một ly.”
Em gái: “Không.”
Sonbad: “Anh nghĩ mình sai ở đâu đó. Cho anh cơ hội bào chữa nhé?”
Em gái: “Nói đi.”
Sonbad: “Em nghe bài ‘Lost on you’ đang bật không? ‘Khi em già đi… em có còn nhớ những nguy khó…’. Chúng ta sống theo quy luật tự nhiên. Sau này già, em sẽ hối tiếc về những gì chưa làm, chứ không phải những gì đã làm. Em sẽ không hối tiếc về một ly rượu với chàng trai lạ mặt này đâu.”
Em gái: “Thôi được, uống xong ly này em về. Bye.”
Sonbad: “Về thật đấy à?”
Con mồi đầu tiên trượt khỏi tay. Đắng.

Người ta nói bạn phải hôn rất nhiều chú ếch để tìm ra được vị hoàng tử của mình. Nhưng ở Sài Gòn này, ai cũng nghĩ mình là hoàng tộc. Và 1 chú ếch sẽ không còn lấy 1 cơ hội
Scene 2: Người đàn bà Dolce & Gabbana.
Tôi quay sang bên cạnh. Một người đàn bà hơn tuổi. Áo Dolce, quần Helmut Lang, trang sức lấp lánh và chiếc Porsche Ruby Star đậu ngoài cửa. “Chị có biết từ khóa hot nhất bây giờ là gì không?” – Tôi hỏi.
Chị ta nốc cạn ly rượu: “Cắm sừng. David cắm cho tôi cái sừng to tướng ngay dịp Noel. Hắn ngủ với bạn thân tôi. Tôi đã làm tất cả: Gym, spa, kiếm tiền. Vậy mà…”
Tôi cắt ngang, giọng lạnh tanh: “Xin phép thẳng thắn. Chị nghĩ chị có body bốc lửa? Sai lầm. Chị đang ngồi đây với mái tóc lỗi thời, cái quần Helmut Lang size 40 trong khi chị chỉ vừa size 36, lệch tông hoàn toàn với đôi giày. Chị uống rượu việt quất nhạt toẹt như nước ốc và than vãn. Là đàn ông, đến tôi nhìn chị còn ngán ngẩm chứ đừng nói là chồng chị.”
Chị ta sững sờ: “Vậy tôi phải làm sao?”

Có lần tôi hỏi 1 cô gái ngẫu nhiên
– Vì sao lại đồng ý qua đêm với anh.
Cô gái khúc khích cười đáp lại
– Vì mùa đông đang đến anh ạ.
Tôi nhoài người tới, hạ giọng đầy ma mị: “Tôi sẽ giúp chị tìm lại nhân cách đàn bà của mình. Chị đánh rơi nó năm 2010 rồi. Khi chúng ta thành công, gã chồng cũ của chị sẽ phải quỳ gối hối hận. Giá là 2 ngàn đô. Nhưng trước hết…”
Tôi đẩy ly rượu về phía chị: “Uống hết ly này đi. Chúng ta cần ‘kiểm tra đầu vào’. Chị trả tiền khách sạn.”
Đêm đó là một buổi “huấn luyện”. Tôi dạy chị ta cách rên rỉ đúng nhịp, cách sử dụng những từ ngữ kích thích chết người, cách thay đổi kiểu tóc, cách vứt bỏ cái quần jeans thô kệch để thay bằng váy ngắn và nội y gợi cảm. Chị ta hơn tôi 9 tuổi nhưng ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ trong tay tôi.
Kết thúc. 2 ngàn đô cộng thêm 100 đô tiền bo. Kiếm tiền chưa bao giờ dễ – và cũng chưa bao giờ rẻ rúng đến thế.

Tôi bước ra khỏi khách sạn, túi đầy tiền nhưng lòng rỗng tuếch. Những ngày sau đó là chuỗi ngày đốt tiền vào hàng hiệu, căn hộ cao cấp và những chiếc xe thuê bóng lộn. Gái gú đến rồi đi, hết cô này đến cô khác.
Nhưng chết tiệt thật, Sài Gòn bỗng dưng cũng có mùa đông. Tôi nhận ra một chân lý tàn khốc: Tình yêu không phải là vĩnh cửu. Những lời thề thốt rồi cũng tan biến trước cám dỗ của dục vọng và kim tiền. Tôi chẳng biết đám con gái ấy yêu tôi, hay yêu cái mác Sonbad tôi dựng lên.
Thầy tôi từng dạy: “Yêu thì yêu hết mình, nhưng đừng đặt trọn niềm tin. Vì một ngày nào đó, con sẽ mất tất cả.”
Thế nên, tôi chọn cách sống của riêng mình: Sống thật. Tuổi trẻ cứ va vấp, cứ trải nghiệm. Làm điều mình thích – Ngủ với người mình muốn. Đừng mong đợi để không thất vọng. Chỉ có sống “ít hối tiếc nhất”, chứ làm đếch gì có chuyện “sống không hối tiếc”.

Bạn có biết vì sao ga Đi và ga Đến ở Tân Sơn Nhất lại không chung một tầng không?
Đó là sự sắp đặt của tạo hóa. Để mỗi năm, 50 ngàn kẻ mang trái tim đi chinh phạt Sài Gòn sẽ không bao giờ chạm mặt 50 ngàn kẻ ôm trái tim tan nát rời bỏ thành phố này. Và cả tuổi trẻ của tôi, dường như đã lạc mất ở cái tầng ga nào đó, nơi tình yêu chân thật không bao giờ hạ cánh.
Têo Sonbad – Kẻ viết nhạc bằng những vết xước.









Để lại một bình luận