Your cart is currently empty!
Sonbad in Sài Gòn – Chân dài, nhục dục & lạc lối…
Sài Gòn mỗi năm đón khoảng 50 nghìn người mang theo các vì sao trong ánh mắt tới thành phố này và trong đó có tôi. Lần đầu tiên gót giày tôi dính những hạt cát nơi này, giấc mơ về một cuộc sống sung sướng và các cô gái chân dài mông to bủa…

Cuối tuần ngày mùng 1 tháng 5 năm 2023…
Ngày mà người ta đi du lịch, đi về quê, đi hẹn hò. Còn Sonbad đây là ngày của cô đơn… Ngồi bên nồi lẩu ếch, mùa hè như cháy da cháy thịt, rồi cô đơn, rồi cồn rượu. Nhấp 1 ngụm rượu, rồi 2 ngụm rượu, rồi ngụm rượu thứ n. Thằng chủ quán chẳng quen biết bước tới bèn hỏi ngồi 1 mình không buồn à? Uống bao nhiêu chai rồi? Mày sống như thế này mệt không? Nghĩ thầm trong bụng: “cái đkm mày t bảo mệt mày có sống hộ tao không?”.
Đâu đó có chút cay cay trong khóe mắt, có thể do hơi nước bốc lên từ nồi lẩu, có thể là cô đơn trong các mối quan hệ, có thể là những kỉ niệm. Tôi nhớ lại…
Cùng ngày này 10 năm trước. Tôi đã từng nghĩ rằng cuộc đời tôi sẽ dừng lại tại nơi này. Không phải kiêu ngạo nhưng tôi là 1 người đàn ông cực kì hấp dẫn. Tôi hoàn toàn không cố tỏ ra mình lôi cuốn nhưng từ nhỏ cô giáo chủ nhiệm lớp tôi đã nói khi lớn lên tôi sẽ trở thành 1 người đàn ông làm tan nát trái tim nhiều người con gái. Và cô giáo đã đúng.
Một ngày kia chồng cô giáo vô tình làm về sớm hơn dự kiến. Người đàn ông đô con, vạm vỡ, ánh mắt u buồn lãng tử. Thầy dạy môn nhảy xa tại trung tâm thể dục thể thao của tỉnh. Tôi đã nghĩ mình thua thầy ở mọi mặt nhưng đâu đó đứng giữa cửa sinh cửa con người ta lại vô tình bộc phát giới hạn bản thân tựa như nhân vật chính trong các bộ anime của Nhật. Tôi thắng thầy ở chính sở trường giỏi nhất của thầy. Chỉ một lần bật nhảy, bờ tường cạnh phòng tắm cao 2 mét nhà cô giáo bị tôi chinh phục một cách khó tin (cho tới mãi về sau này khi bất giác nhớ lại tôi vẫn chưa hoàn hồn và tự đặt câu hỏi vì sao khi ấy mình làm được điều đó). Biết rằng mọi chuyện chưa hẳn đã an toàn, vội vội vàng vàng tôi chạy marathon một mạch về thẳng nhà, thu dọn vali và ra đi tìm đường cứu nước. Đây là cách tốt nhất để tôi trốn chạy thanh xuân, trốn chạy tuổi thơ, trốn chạy cô giáo. Như một kẻ hèn đích thực. Nhưng quý độc giả ơi hãy đặt mình vào vị trí Sonbad, đứng cạnh một người thầy dạy thể dục cao hơn mình hẳn cái đầu, người ngợm to gấp đôi mình. Riêng phần ánh mắt thôi cũng đủ giết người khác chỉ bằng một cái lườm. Thì chẳng có lý do gì mà Sonbad lại không chạy cả. Không cần nghĩ nhiều, cứ bắt xe ra sân bay, rồi đi đâu ta tính tiếp. Tới sân bay Nội Bài, khi được chị bán vé hỏi nơi mà Sonbad muốn tới. Bằng ánh mắt tự tin, cho tôi một vé tới nơi mà có nhiều tiền và gái đẹp. Và…
Sài Gòn mỗi năm đón khoảng 50 nghìn người mang theo các vì sao trong ánh mắt tới thành phố này và trong đó có tôi. Lần đầu tiên gót giày tôi dính những hạt cát nơi này, giấc mơ về một cuộc sống sung sướng và các cô gái chân dài mông to bủa vây lấy tôi. Thời điểm đó, kinh nghiệm săn mồi mà tôi học được trong các bộ phim tình cảm của Mỹ cho hay, hãy vào trong bar pub lounge những nơi sang chảnh nhiều gái xinh lui tới. Chú ý xung quanh, nhìn vào mắt những cô gái và xem họ nghĩ gì. Một cô gái sẽ không thừa hơi tới 1 nơi đông người và ngồi 1 mình. Cô ta cũng đang đi săn. Cô ta đang tìm kiếm 1 mối quan hệ với 1 người đàn ông có trách nhiệm và kiên định.
Sonbad: Sorry!! Anh đã ngồi đây suốt 2 tiếng và đôi mắt không thể dời khỏi 2 em. Anh muốn nói là, có rất nhiều cô gái trong quán bar này, bao gồm cả bạn em.
Chào em! Anh là Sonbad.
Anh thấy em rất hấp dẫn. Em tên gì anh có thể mời em 1 ly được không?
Em ấy: Không.
Sonbad: Anh nghĩ anh đã sai ở khâu nào đó, hãy để anh bảo chữa cho mình.
Em ấy: Rồi anh nói đi.
Sonbad: Em có vừa nghe bài Lost on you – LP mà quán bar này vừa bật không. Ngay tại câu mở bài: “Khi em già đi, em trưởng thành, em tỏ tường, em có còn nhớ những nguy khó mà ta từng đối đầu trong quá khứ?”. Chúng ta đang sống trong 1 thế giới có quy luật tự nhiên, và sau này em có già đi, điều em hối tiếc khi vô tình nhớ lại là điều mà em chưa làm chứ không phải điều mà em đã làm. Em sẽ không bao giờ phải hối tiếc về một chàng trai em vừa mới quen nào đó tại thời điểm này.
Nào.. Hãy để anh mời em 1 ly.
Cô ấy: Thôi được, đã uống 1 ly và đến lúc em phải về nhà. Bye!
Sonbad: Em về thật đấy?
Và có vẻ như con mồi đầu tiên thất bại.
She got me going psycho. She got me going down, Down, down… – Tiếng nhạc trong bar cứ thế cứ thế làm tâm trạng tôi tan trậm.
Anh có biết 1 từ khóa mà ngày nay chúng ta rất hay sử dụng đó là gì không?
Sonbad: Là gì?! – Tôi chưa kịp uống hết ly rượu còn dở, 1 cô gái hơn tuổi tôi với chiếc áo khoác hiệu Dolce, quần jeam của Helmut Lang và mang trên mình khá nhiều trang sức đắt tiền. Tôi đoán chiếc Porsche màu hồng Ruby Star ngoài kia cũng là của chị.
Chị: Cắm sừng, tôi bị cắm sừng. David đã cắm sừng tôi, anh ta đã làm riêng cho tôi 1 chiếc sừng. Hắn đã ngủ với cô bạn thân của tôi. Và tôi không hề hay biết. Tôi tưởng mình đã làm mọi thứ. Tập gym, làm đẹp và kiếm tiền. Tôi đã làm những gì tốt nhất để hôn nhân hạnh phúc. Nhưng không, tôi đã có 1 chiếc sừng ngay dịp Noel này.
Tôi không biết vì sao tôi lại nói những điều này với anh. Tôi tin anh cũng không muốn nghe chuyện tào lao này. Thôi bỏ đi.
Sonbad: Xin phép được thẳng thắn với chị. Chị đang gán cái suy nghĩ rằng chị có 1 body bốc lửa với 1 chế độ ăn hợp lý. Ôi không. Chị đang ngồi đây với 1 mái tóc cổ lỗ sĩ, đôi giày và chiếc quần jeam của chị hoàn toàn không phù hợp với nhau… Say mèm với cốc rượu việt quất nhạt như nước ốc. Chị mặc chiếc quần size 40 mà lẽ ra chị mặc vừa cỡ 36. Trung thực mà nói, là đàn ông đến tôi còn ngán ngầm mà không muốn làm quen chị, tôi không biết nên giúp chị hay giải thoát chị luôn cho xong nữa.
Chị có 1 gương mặt ổn, body khá tốt. Chị có 1 đôi chân dài. Chị có triển vọng.
Chị: Vậy tôi phải làm sao?
Sonbad: Tôi sẽ giúp chị. Tôi muốn tìm lại nhân cách trong chị.
Chị có biết, chị để mất nó ở đâu rồi không?
Chị: Trong 1 chiếc vali năm 2010.
Sonbad: Vậy… – chúng ta sẽ đi tìm nó. Và tôi hứa cả điều này nữa. Khi chúng ta thành công. Chồng cũ của chị sẽ phải hối tiếc về cái ngày quyết định chia tay với chị. 10 ngàn đô la. Đó là lời đề nghị của tôi.
Nhưng ngay bây giờ, sau khi 2 ta uống hết ly này. Tôi cần kiểm tra khả năng làm tình của chị. Chị sẽ phải trả tiền khách sạn.
Người ta nói bạn phải hôn rất nhiều chú ếch để tìm ra được vị hoàng tử của mình. Nhưng ở Sài Gòn này, ai cũng nghĩ mình là hoàng tộc. Và 1 chú ếch sẽ không còn lấy 1 cơ hội
OK! Giờ ta bắt đầu.
Chị hãy loại bỏ hết vùng lông trên cô bé của mình, khi làm tình chị hãy thoải mái hết sức có thể, rên không cần quá mạnh nhịp thở đều và dài tiếng hơn, thường xuyên sử dụng những từ kích thích dạng như: So big, so deep, chết em mất, đừng dừng lại, tha cho em, anh yêu ơi chơi em đi… chị hãy đổi sang kiểu tóc ngang vai, sử dụng nước hoa và thay chiếc quần jeam bằng những chiếc váy ngắn. Đừng quyên thường xuyên đi spa và sưu tầm cho mình những bộ đồ lót gợi cảm.
Vừa hướng dẫn chị vừa phối hợp tôi đếm nhanh cũng được 3 shot. Chị hơn tôi 9 tuổi nhưng cảm giác chị như 1 đứa con nít bảo gì nghe đó. 10 nghìn đô và được bo thêm 2 nghìn đô nữa, chuyện thật như đùa. Kiếm tiền chưa bao giờ dễ như thế.
Kết thúc buổi học hôm đó, tôi mặc quần ra về vừa vui nhưng cũng vừa trống trải. Tôi không biết thực sự mình muốn gì ở cái nơi khỉ ho cò gáy này nữa. Những ngày tiếp theo sau đó, tôi đốt tiền cho những bộ đồ hiệu, chung cư cao cấp, xe sang thì đi thuê. Và tán gái chưa bao giờ là thử thách đối với tôi. Hết cô này tới cô khác, người này tới người khác. Cứ thế, cứ thế…
Có lần tôi hỏi 1 cô gái ngẫu nhiên
– Vì sao lại đồng ý qua đêm với anh.
Cô gái khúc khích cười đáp lại
– Vì mùa đông đang đến anh ạ.
Sh!tt. Sài Gòn có mùa đông luôn rồi các ông ạ. Trên đời này, có rất nhiều điều là vĩnh cửu, nhưng tuyệt nhiên, tình yêu không phải là 1 trong số đó… Hẹn hò, thề thốt với nhau. Cuối cùng, cũng không thể vượt qua được những cám giỗ của dục vọng, tiền tài. Tôi chẳng biết những người con gái đó đến với tôi là tình cảm thật hay là chiếc xe tôi đi ngôi nhà tôi ở nữa. Thầy tôi nói: “yêu ai thì hãy yêu hết mình, nhưng đừng đặt trọn vẹn niềm tin vào đó. Bởi có thể, 1 ngày nào đó, con sẽ mất tất cả đấy”. Thế nên, điều tốt nhất tôi có thể làm, chính là hãy sống thật, để ta của hiện tại, chính là ta tốt nhất. Tuổi trẻ hãy cứ va vấp và trải nghiệm, hãy cứ làm điều mình thích – chịch người mình yêu. Đừng mong đợi thì sẽ không thất vọng, chỉ có sống ít hối tiếc nhất, chứ không có “sống không hối tiếc” đâu con ạ.
Bạn có biết tại sao ga đến và ga đi tại sân bay Tân Sơn Nhất lại không chung 1 tầng không? Là để mỗi năm, 50 nghìn kẻ làm trái tim người khác tan nát không biết cũng có 50 nghìn kẻ bị người khác làm tan nát trái tim rời khỏi nơi này. Cả tuổi trẻ tôi, rõ ràng là sẽ không tìm được thứ tình yêu chân thật ở nơi này.
Để lại một bình luận