Nhật ký kẻ buôn mơ | Số 03: Bản giao hưởng lúc 3 giờ sáng
Bây giờ là hơn 3h sáng. Thế giới ngoài kia vẫn là một hố đen đặc quánh. Những con cú cô đơn thường ngày giờ cũng đã tìm thấy sự an ủi trong giấc ngủ bầy đàn êm đềm của chúng. Chỉ còn tôi, hàng cây mận ngoài sân đang lặng lẽ hấp thụ những dưỡng chất tinh túy nhất từ bóng đêm, và một vị linh mục u sầu.
Vị linh mục trên mái nhà
Vầng trăng đêm nay lạ lắm. Nó không tỏa sáng rực rỡ mà tựa như một vị linh mục mặc áo chùng xám, đang nghỉ ngơi mệt mỏi trên mái nhà, đôi tay gầy guộc duỗi dài tới mặt sông Sài Gòn buồn bã.
Ở cái thành phố này, dù là bất cứ đâu, đây vẫn là khoảng thời gian tôi yêu nhất. Khoảng thời gian duy nhất mà tôi không phải chia sẻ mình với bất kỳ ai. Trời sắp sáng, và tôi ngồi viết. Việc viết lách đối với tôi lúc này giống như một nghi lễ tâm linh—như cách mà người ta kể về đức Phật được sinh ra từ sườn mẹ. Đau đớn, nhưng thiêng liêng và tất yếu.
Những từ ngữ vung vãi dưới chân
Tôi có một thói quen kỳ quặc: Để nghĩ được điều gì đó, trước hết tôi phải viết nó ra. Ý tưởng không bao giờ đến theo dạng một khối hoàn chỉnh. Chúng là những từ ngữ vung vãi dưới chân, và tôi chỉ là kẻ nhặt nhạnh, tỉ mẩn xếp chúng lại thành câu, thành bài.
Trừ những lần tự thỏa mãn bản năng để xoa dịu cái thân xác này, đã khá lâu rồi tôi không thực sự làm điều gì đó cho riêng mình. Cho đến khi tôi cầm bút.
Viết, với tôi, là cách duy nhất để định hình lại sự tồn tại của chính mình.
May, mây và ca khúc thứ 13
Phía sau lưng tôi, trong phòng khách, cô gái tên Molly—kẻ tôi mới quẹt phải trên Tinder hai ngày trước—vẫn đang duỗi người ngủ say. May nằm đó, như một dấu gạch nối giữa thực tại và giấc mơ mà tôi chưa kịp gọi tên.
Tôi cầm cuốn sổ nhỏ, bước ra ban công, dán mắt lên bầu trời để ngắm nhìn những đụn mây đang trôi vô định. Tôi chọn cách phó mặc mọi chuyện cho mây trời, để mình trôi theo tiếng gió thì thầm của phố thị lúc tàn canh. Và thế là, bài hát mới dần thành hình.
Đó là ca khúc thứ 13 trong vòng hai tháng kể từ ngày tôi đặt bút viết nốt nhạc đầu tiên. Một con số không mấy may mắn theo quan niệm người đời, nhưng với một “kẻ buôn mơ” như tôi, nó là một minh chứng của sự sống.
Ba tiếng nữa, vầng mặt trời ban mai sẽ nhô lên, thiêu cháy cái tĩnh lặng này. Nhưng bây giờ, 3 giờ sáng, cả thế giới này là của tôi.
-Têo Sonbad Viết khi Sài Gòn còn chưa kịp thức giấc.





