Trong cái Tiệm tạp hóa bán trăng và nỗi nhớ này, tôi đã từng bán đi nhiều giấc mơ, nhưng giấc mơ đêm qua, tôi muốn giữ lại cho riêng mình. Dù rằng khi tỉnh dậy, thứ còn sót lại chỉ là một nỗi buồn trĩu nặng, đè lên lồng ngực như một khối chì.
Tuyệt tác bằng băng bên ô cửa sổ
Tôi thấy mình và một cô gái đang lênh đênh trên một con tàu lớn. Chẳng ai biết chuyến hải trình này bắt đầu từ đâu và sẽ đi về đâu, nhưng điều đó chẳng quan trọng. Trong cabin nhỏ gần cửa sổ, chúng tôi ngồi cạnh nhau, cùng nhìn ngắm một thứ kỳ quan mà tôi chưa từng thấy trong đời: Mặt trăng.
Mặt trăng đêm ấy không phải là một khối đá bụi bặm, mà như được gọt đẽo từ một tảng băng dẹp, trong suốt và tinh khiết. Một nửa của nó chìm sâu dưới làn nước biển thẫm màu. Tôi biết, và cô ấy cũng biết, rằng mặt trăng này có một định mệnh nghiệt ngã:
Khi mặt trời lên, nó sẽ tan chảy. Thế nên, chúng tôi phải tranh thủ mà ngắm nhìn nó, như thể đó là lần cuối cùng cái đẹp còn tồn tại trên đời.
Bản Titanic của những kẻ uống bia
Đùng một cái, con tàu tông phải băng ngầm. Tiếng thép rạn nứt nghe đanh và lạnh lẽo. Con tàu gãy làm đôi, hệt như một cảnh phim Titanic mà chúng ta vẫn thường xem để khóc mướn cho người khác. Nhưng trong giấc mơ, tôi không thấy hoảng loạn.
Tôi tóm được một cái phao, còn cô ấy bấu víu vào một tấm ván gỗ. Giữa đại dương tĩnh lặng và tuyệt đẹp, hai kẻ xa lạ lênh đênh cạnh nhau. Từ đâu đó dưới quầy bar của con tàu đã đắm, một thùng bia trôi dạt đến. Vậy là chúng tôi uống.
Chúng tôi tán gẫu đủ chuyện trên đời: từ những giấc mơ đêm trước, những chương trình tivi nhạt nhẽo, cho đến những bí mật của quá khứ và dự định của tương lai. Giữa cái chết cận kề và hơi men cay đắng, cô ấy nhìn tôi và thề… rằng nếu cả hai còn sống, cô ấy sẽ làm người yêu tôi.
Một thập kỷ và một rạng đông
Mười năm. Một thập kỷ cô đơn trôi qua chỉ để chờ đợi một câu nói ấy trong mơ. Đó là lần đầu tiên sau từng ấy thời gian, có một cô gái xinh đẹp đứng giữa lằn ranh sinh tử để bày tỏ lòng mình với tôi. Giấc mơ đẹp đến mức tôi ước gì con tàu cứ mãi đắm, và chúng tôi cứ mãi lênh đênh như thế trên mặt sóng.
Nhưng rồi, đàn hải âu đã kéo bình minh lên.
Tôi choàng tỉnh khi ánh nắng bắt đầu len qua khe cửa. Mặt trăng bằng băng đã tan chảy từ lâu, và người con gái ấy cũng tan biến theo bọt biển. Tôi nằm đó, thấy lòng mình buồn trĩu nặng.
Hóa ra, có những người chỉ xuất hiện để dạy ta cách chờ đợi bình minh, nhưng chính họ lại là người đầu tiên biến mất khi mặt trời ló rạng.
-Têo Sonbad Viết cho người con gái đã thất hứa vào lúc rạng đông.










Để lại một bình luận