Nhật ký kẻ buôn mơ | Số 06: Những “đứa trẻ” quá tuổi được dỗ dành

Trong giấc mơ đêm qua, tôi thấy mình ngồi ở một hiên nhà không rõ địa chỉ. Phía trước là khoảng sân gạch rêu phong, phía sau là bóng tối của những ký ức bị lãng quên. Đối diện tôi là một cô gái với đôi mắt trong veo nhưng đầy sự chất vấn. Cuộc…


IMG 1616

Trong giấc mơ đêm qua, tôi thấy mình ngồi ở một hiên nhà không rõ địa chỉ. Phía trước là khoảng sân gạch rêu phong, phía sau là bóng tối của những ký ức bị lãng quên. Đối diện tôi là một cô gái với đôi mắt trong veo nhưng đầy sự chất vấn.

Cuộc đối thoại bắt đầu bằng một nhát dao găm vào sự cô độc.

Khi vòng bạn bè thu lại bằng một dấu chấm

“Tại sao anh không có bạn?” – Cô ấy hỏi, khi đôi mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại. Một kẻ như tôi, trang cá nhân trống hoác những tương tác, chỉ có những dòng trạng thái cô độc như những con sóng vỗ vào ghềnh đá.

Tôi cười, vị đắng của thời gian tan ra trên đầu lưỡi: “Ngày xưa, lúc còn đi học, bạn bè tôi nhiều lắm. Nhưng lạ thế, càng lớn, vòng tay mình càng hẹp lại. Không phải vì mình khó tính, mà vì càng biết nhiều về cuộc sống, người ta càng khó để tin tưởng một ai đó.”

Biết quá nhiều đôi khi là một cái họa. Nó khiến người ta nhìn thấu những lớp mặt nạ, nhìn thấy những toan tính ẩn sau nụ cười, và rồi tự chọn cách lùi lại vào góc tối của riêng mình.

Vết sẹo của những cánh đồng

Cơn gió đêm mang theo mùi ẩm mốc của đất. Tôi đưa chai rượu lên môi, nhưng cô ấy từ chối. Ba cô ấy là người hay gây sự vì rượu—một ký ức chẳng lấy gì làm vui vẻ.

Cô bảo tôi không hiểu đâu. Nhưng tôi hiểu chứ.

Tôi thấy lại những ngôi làng nông thôn nghèo nàn những năm tháng đó. Nơi những người nông dân vật lộn với đất cát từ sáng sớm đến tối mịt, mệt mỏi và kiệt quệ. Để rồi khi rượu vào, tất cả những uất ức của cái nghèo, cái khổ bùng phát thành sự hung bạo. Những cái tát, những trận đòn roi trút xuống vợ con như một cách để giải tỏa nỗi bất lực trước cuộc đời.

Đó là một vết sẹo chung của cả một thế hệ, nơi những người đàn ông chọn cách làm đau những người mình yêu thương nhất bằng hơi men.

Ai sẽ dỗ dành gã đàn ông ngoài 30?

“Vậy sao anh còn uống?” – Câu hỏi của cô ấy vang lên như một sự phán xét.

Tôi nhìn sâu vào đáy chai, nơi phản chiếu một khuôn mặt đã hằn vết chân chim: “Phải uống chứ em. Ngày bé, ngã một cái là có ba mẹ dỗ dành. Lớn thêm chút, gặp chuyện buồn thì có thầy cô, bạn bè an ủi. Nhưng giờ, khi đã đi qua cái dốc của tuổi 30, đủ thứ chuyện trên đời ập tới—nợ nần, sự nghiệp, sự cô độc… thì còn ai dỗ dành mình nữa đâu?”

Khi người ta không còn ai để bấu víu, thì bia rượu và thuốc lá trở thành những người mẹ kế nhẫn nại. Chúng không biết ôm ấp, nhưng chúng biết cách làm dịu đi những cơn đau, biết cách đưa ta vào giấc ngủ giữa một thế giới đầy những tiếng ồn ào.

Bia rượu không phải là thú vui, nó là một loại “lullaby” (lời ru) dành cho những đứa trẻ quá tuổi nhưng chưa bao giờ thực sự lớn khôn trong tâm hồn.

 -Têo Sonbad Viết cho những cơn say không cần người tỉnh.


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *