Nhật ký kẻ buôn mơ | Số 11: Bát mì tôm không hành và lời tự thú lúc nửa đêm

Mười hai giờ đêm. Căn phòng đặc quánh mùi da thịt và sự mệt nhoài. Tôi và em nằm đó, trần trụi giữa bốn bức tường, bụng đói meo như những kẻ vừa trải qua một cuộc viễn chinh kiệt sức. Nghi lễ của sự nguyên bản Khi cơn đói vượt lên trên mọi cảm…


IMG 1320

Mười hai giờ đêm. Căn phòng đặc quánh mùi da thịt và sự mệt nhoài. Tôi và em nằm đó, trần trụi giữa bốn bức tường, bụng đói meo như những kẻ vừa trải qua một cuộc viễn chinh kiệt sức.

Nghi lễ của sự nguyên bản

Khi cơn đói vượt lên trên mọi cảm xúc lãng mạn, em đứng dậy. Không quần áo, không che đậy, em mở tủ lạnh lấy ra hai quả trứng và ba gói mì. Một món mì tôm trứng đúng nghĩa: không hành, không rau, không bất kỳ thứ trang sức thực phẩm nào kèm theo. Độc nhất vị bột nêm và lòng đỏ trứng gà.

Chúng tôi ngồi đó, vẫn trong tình trạng hoang sơ nhất của tạo hóa, chén sạch cả nước lẫn cái. Đúng là, sau khi đã vắt kiệt năng lượng cho những hoan lạc, thì cái thứ thực phẩm bình dân ấy lại trở thành cao lương mỹ vị. Chúng tôi nuốt trọn sự ấm nóng vào cái bụng rỗng tuếch, chân tay vẫn còn run rẩy vì dư chấn của cuộc yêu.

“In the Mood for Love” và những câu hỏi thừa

IMG 1321

Chúng tôi dời cuộc đối thoại ra sofa, cuộn mình trong lớp chăn mỏng. Trên tivi, bộ phim “In the Mood for Love” của Vương Gia Vệ đang chiếu—một bộ phim cũ rích về những tình cảm kìm nén và những góc phố buồn bã. Giữa cái không gian ấy, em quay sang nhìn tôi và tung ra một nhát dao:

“Này, anh có yêu em không?”

Tôi trả lời, chậm rãi như cách những nốt nhạc trầm rơi xuống: “Anh thích em.”

Nhưng phụ nữ thường không hài lòng với sự thành thật nửa vời. Em vặn hỏi, đòi hỏi một danh phận, một sự công khai trên cái thế giới ảo đầy rẫy sự giả dối kia. Em bảo em biết tôi yêu em, vì những gì tôi đã làm cho em.

Kẻ không biết nói dối

Tôi nhìn em, nhìn bộ phim đang trôi trên màn hình, rồi nhìn lại chính mình. Em nhầm rồi. Tôi là kẻ rất ít khi nói dối, đặc biệt là về những thứ liên quan đến tự do của bản thân.

Tôi không phải là kiểu người hợp để yêu. Và tôi càng không phải là kẻ sẽ mang tình cảm của mình lên mạng xã hội để mặc cả sự chú ý.

Việc tôi chăm sóc em, việc chúng tôi có những đêm nồng cháy, không có nghĩa là tôi đã sẵn sàng để bị cột chặt vào một cái nhãn mang tên “bạn trai”. Đâu phải tự nhiên mà cái địa chỉ email gắn bó với tôi bao năm qua lại là sonbadnolove. Đó không phải là một sự lựa chọn ngẫu hứng, đó là một lời cảnh báo, một tấm thẻ căn cước về linh hồn của một kẻ chỉ muốn buôn những giấc mơ, chứ không muốn bán đi sự tự do của mình.

Chúng tôi ôm nhau chặt hơn dưới lớp chăn, nhưng tôi biết, trái tim tôi vẫn đang lang thang ở một góc phố nào đó trong phim của Vương Gia Vệ—nơi mà tình yêu chỉ đẹp khi nó chưa bao giờ thành hình.

 -Têo Sonbad Viết cho những bát mì đêm và những trái tim chưa sẵn sàng mở cửa.


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *