Buổi chiều năm 2015. Tròn mười năm về trước.
Trong khi cả thế giới ngoài kia đang hân hoan với những sự kiện trọng đại, những bảng tổng sắp huy chương rực rỡ, thì thế giới của tôi chỉ thu bé lại bằng diện tích một căn phòng trọ sinh viên bên đường Láng. Sự kiện lớn nhất đời tôi lúc đó không phải là thành công của một ai đó trên tivi, mà là việc tôi có bạn gái.
Nghịch lý của kẻ không có gì
Để tôi thành thật với bản thân mình một chút: Thời đó, tôi chẳng có gì trong tay để gọi là “vốn liếng” trên tình trường. Tôi không đẹp trai, không phải ngôi sao thể thao, học tập cũng chẳng có gì nổi bật. Tôi hát không hay, và kinh tế thì lại càng là một con số không tròn trĩnh.
Thế nhưng, có một điều mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn có thể tự tin khẳng định—dù chẳng hiểu vì sao: Trong cuộc đời mù mờ này, đâu đó luôn có những cô gái âm thầm quan tâm và tìm cách tiếp cận tôi. Mối quan hệ năm ấy chưa hẳn đã gọi là yêu, nhưng chúng tôi đã làm tất cả những gì mà những người yêu nhau vẫn làm, trong cái không gian nồng mùi tuổi trẻ và sự bốc đồng.
Những chiều hè nhuốm màu Percy Faith
Những gì tôi nhớ như in về những chiều hè năm 2015 là một tổ hợp của những mảnh ghép cảm giác: chiếc váy liền màu trắng tinh khôi, mùi dầu gội Clear hương bạc hà xộc lên mũi lạnh lẽo nhưng đầy kích thích, và cảm giác khi chạm vào chiếc coọc-xê có gọng chắc chắn của em.
Chúng tôi thường làm tình trên chiếc sofa cũ vào một buổi chiều nhẹ, khi những vệt nắng xuyên qua lớp bụi mờ. Trên nền nhạc du dương, lãng mạn của dàn nhạc Percy Faith, mọi thứ dường như đều được phủ lên một lớp nhung xa xỉ, che đi cái nghèo nàn của căn phòng trọ.
Giữa những nhịp thở gấp gáp, em khẽ nói, như thể đang thổ lộ một bí mật trọng đại nhất đời mình:
— “Này, anh biết không? Em hay ghen tuông lắm.”
— “Ừ.”
— Tôi trả lời, hờ hững như cách một nốt nhạc trượt khỏi khuông nhạc.
— “Em chỉ muốn anh biết điều đó thôi. Hay ghen đôi khi rất khổ, anh biết không?”
Tôi im lặng, tay vuốt ve làn tóc thơm mùi bạc hà của em. Lúc đó, tôi chỉ là một gã tay mơ trên tình trường, tâm trí chỉ lấp đầy bởi những cảm xúc thỏa mãn của bản thân. Tôi đâu có hình dung được “ghen” nghĩa là thế nào, nó từ đâu đến và sẽ mang lại những hậu quả tàn khốc ra sao.
Cái giá của sự phớt lờ
Tôi đã chọn cách mỉm cười và nghĩ rằng đó chỉ là một gia vị của tình yêu. Tôi đã quá tự tin vào sự tự do của mình mà quên mất rằng, đằng sau hương bạc hà thanh mát ấy là một cơn bão đang âm thầm tích tụ.
Hậu quả là, đúng hai tháng sau, cũng vào một buổi chiều như thế, tôi đã phải trả giá. Một cái giá đủ đắt để mười năm sau, khi ngồi trong Tiệm tạp hóa bán trăng và nỗi nhớ, tôi vẫn còn thấy gai người mỗi khi ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng đâu đây.
-Têo Sonbad Viết cho gã trai trẻ khờ dại của mười năm trước.










Để lại một bình luận