Tâm tư cùng chị về mối quan hệ từng tan vỡ

90
0
tinh yeu doc hai
Hôm qua mình vừa có một buổi trò chuyện với một người chị để nhìn sâu hơn về mối quan hệ từng tan vỡ của mình.
Trong suốt buổi trò chuyện, chị dẫn dắt mình nhìn sâu hơn về mối quan hệ tan vỡ đó. Đi từ việc chúng mình đã từng rất vui vẻ, hạnh phúc ra sao; chúng mình đã xảy ra mâu thuẫn như thế nào và cảm xúc, hành động của chúng mình lúc đó là gì; cho đến việc mãi về sau này mình cảm thấy bị tổn thương như thế nào.
Trò chuyện được một lúc, chị hỏi mình: Thử tưởng tượng bạn đang đứng trước mặt em, em có muốn nói gì với bạn không? Mình bảo rằng mình muốn hỏi bạn tại sao ngày đó lại đối xử với mình như thế.
Chị tiếp tục hỏi mình: Vậy thì em có muốn trách mắng bạn điều gì không? Mình ậm ờ chẳng biết phải nói như thế nào, lúc này mình đã có quá nhiều cảm xúc đan xen rồi.
Chị tiếp tục nói: Em đừng dùng lý trí, hãy thử nghĩ xem em có muốn trách mắng bạn điều gì không? Cho dù là mắng chửi cũng được. Mình im lặng một hồi lâu, trong đầu mình vô cùng hỗn loạn dằn xé, mình chẳng biết đâu là suy nghĩ thật của mình. Sau đó mình quyết định hít một hơi thật sâu và rồi cũng có thể mở miệng nói với chị: Chị ơi, có lẽ bây giờ em chẳng muốn trách mắng gì bạn cả, em chỉ mong bạn sống tốt…
Chị lại bảo: Bây giờ là cơ hội cuối cùng trước khi chúng ta kết thúc cuộc gặp gỡ với bạn, em có còn thật sự muốn nói gì với bạn nữa không? Nghĩ thật kỹ đi em, bạn đang ở trước mặt em và đây là cơ hội để em nói hết với bạn đó. Tim mình bỗng nghẹn lại, có một điều gì đó thật sự nhói… Mình rơi nước mắt, và nghẹn ngào nói: Em đã từng rất đau buồn và hờn trách anh, em cũng từng hờn trách cô bạn ấy, em đã từng cảm thấy mình như bị phản bội rất rất nhiều. Nhưng mà thời gian đã dần dần cho em nhận ra, em không hận anh đến thế, và bản thân em cũng có lỗi lầm dẫn đến sự tan vỡ này. Em chỉ tiếc rằng tại sao chúng ta lại kết thúc theo một cách quá tệ đến như vậy, để đến mãi sau này chúng ta cũng không có cách nào có thể gặp mặt nhau. Bây giờ em chỉ mong anh sống thật tốt. Cũng đã đến lúc em thật sự buông bỏ và có cho mình một cuộc sống tốt đẹp hơn rồi. Chào anh nhé.
Nước mắt cứ thế chảy dài chảy dài trên đôi gò má của mình. Mất một lúc lâu mình mới lấy lại được bình tĩnh và bảo với chị rằng mình nói xong với bạn ấy rồi.
Các cậu biết không, ngày trước mình luôn nghĩ là mình đã quên được rồi. Nhưng sự thật không phải thế, mình chưa từng quên đi một điều gì cả. Bây giờ thì tốt rồi, cuối cùng cũng có thể nói ra hết những lời bản thân đã giữ kín bao năm qua. Và cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm một cái và nói rằng: Mình không muốn quên nữa, mình sẽ giữ, sẽ giữ hết tất cả những kỷ niệm tốt đẹp và cất nó ở một góc nhỏ trong tim, nhưng từ nay về sau nó sẽ chỉ là những kỷ niệm tốt đẹp và không thể làm mình buồn thêm nữa.
Các cậu biết không, mình nghĩ rằng, có lẽ chúng ta không thật sự hận và mong muốn họ có cuộc sống tệ hại đâu. Nếu có thì có lẽ chỉ là đâu đó trong chúng ta còn sự hờn trách và bám víu thôi. Mình hy vọng mỗi chúng ta sẽ có thể có cơ hội thật sự nhìn nhận lại những điều bản thân thật sự mong muốn. Mình hy vọng mỗi chúng ta sẽ có thể tha thứ cho người đã làm chúng ta tổn thương, cũng như nhìn nhận lại và tha thứ cho chính những điều bản thân chúng ta đã không may phạm sai lầm. Mình tin rằng, chỉ có sự tha thứ mới có thể giúp chúng ta an yên mà bước tiếp. Và cũng chỉ khi thật sự an yên thì chúng ta mới có thể có được cuộc sống tốt đẹp hơn.
Cảm ơn các cậu vì đã đọc bài viết này và yêu thích nó. Cảm ơn các cậu vì vẫn luôn đồng hành cùng mình.
Thương chúc các cậu vui khỏe và an yên.
Hứa với mình, nếu vẫn còn hờn giận trong lòng thì hãy tìm cách đối mặt với nó và tống cổ nó ra khỏi cuộc đời nhé. Vì cuối cùng chúng ta đều xứng đáng được bình an và có cuộc sống tốt đẹp hơn kia mà.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *