Chai Brandy cuối cùng cũng cạn. Tôi vừa ghé siêu thị để rước về một gã bạn mới mang tên Rémy Martin, kèm theo một chai vang đỏ, chiếc cốc pha lê mới toanh và chút chocolate đắng. Đôi khi, một trang sách hay có thể khiến người ta hứng khởi đến mức điên rồ. Những lúc ấy, tôi đọc cho đến khi mắt díu lại, hoặc xách xe đạp đạp loăng quăng khắp Sài Gòn, ăn một món đêm lề đường để xoa dịu cái đầu đang bốc hỏa.
Mọi người thường hỏi tại sao tôi lại thức và viết vào giờ này. Câu trả lời nằm ở một khoảng trống 34 tiếng đồng hồ của tháng Tám năm cũ.
Cuộc lặn sâu vào hư vô

Sáng hôm đó, 7 giờ sáng tại quán cà phê quen thuộc, tôi bỗng thấy mình rơi vào một hố đen của sự thẫn thờ. Tôi đứng dậy, làm rơi thứ gì đó, nghe ai đó nói gì đó, nhưng tất cả đều nhòe đi. Tôi loạng choạng về phòng, quên cả mở điều hòa, quên cả thay đồ, cứ thế chìm vào giấc ngủ vùi suốt 34 tiếng đồng hồ.
Khi tỉnh dậy, điện thoại đầy những cuộc gọi nhỡ từ chỗ làm và bọn lừa đảo. Nhưng điều kinh ngạc là tôi nhớ rõ mồn một mọi thứ diễn ra trong cơn mê dài dằng dặc đó. Nó không phải là mơ, nó là một sự hiện diện song song.
Ở tuổi 33, tôi nhận ra thế giới không kết thúc khi bạn chạm ngưỡng 30. Già đi không vui, nhưng nó cho ta sự rảnh rang để soi chiếu lại chính mình.
Nỗi sợ mang hình hài 100 ký
Hàng ngày, tôi chạy bộ ở Central Park và bơi lội hăng say. Không phải vì tôi yêu thể thao, mà vì tôi sợ. Tôi sợ cái gã 100kg của 5 năm trước—kẻ hói đầu, rụng tóc, lười biếng và mệt mỏi—sẽ quay lại chiếm hữu cơ thể này.
Tôi có một thói quen dị biệt: Đứng khỏa thân trước gương sau khi tắm. Tôi ngắm nhìn cơ thể cân đối này, không phải vì tự luyến, mà vì tôi biết nơi đây chứa đựng một thứ vô cùng quan trọng mà tôi không muốn vuột mất.
Khi tôi nhìn mình trong gương đủ lâu, khuôn mặt ấy dần tách rời ra khỏi tôi. Nó trở thành một thực thể độc lập. Và tôi chấp nhận: Những dấu chân quá khứ chẳng liên quan gì đến tôi của hiện tại.
Vị thần trong Solo Leveling và gáo nước sôi

Nhưng giấc mơ đen tối nhất đã tìm đến để nhắc nhở tôi về sự yếu thế của ngôn từ. Trong cơn bóng đè ẩm ướt, tôi tỉnh giấc nhưng không thể cử động. Tim đập rộn, phổi xẹp lép như chiếc quạt thổi hỏa bằng gỗ.
Và rồi, ở cuối giường, Hắn hiện ra.
Đó là tôi, nhưng là phiên bản mập mạp, hói đầu, râu ria lồm cồm. Hắn đứng đó, nhe răng cười một nụ cười rợn người, lạnh lẽo y hệt bức tượng thần trong Solo Leveling. Hắn chẳng nói chẳng rằng, ánh mắt sắc lẹm xoáy sâu vào tôi.
Hắn cầm một chiếc bình hồ lô, dốc thẳng thứ nước lạnh lẽo lên chân tôi. Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác ấy không lạnh. Nó nóng rẫy như nước sôi, thiêu đốt da thịt tôi trong sự bất lực. Tôi muốn thét lên, nhưng tiếng thét chỉ vang vọng trong vòm họng, thấm vào từng tế bào mà không thể thoát ra ngoài để làm rung động không khí.
Tôi thét bằng linh hồn, còn cơ thể thì đông cứng.
Lúc thực sự tỉnh dậy, Hắn đã biến mất. Chỉ còn lại mùi rượu Rémy Martin thoang thoảng và sự trống rỗng đến kinh ngạc. Hóa ra, kẻ thù đáng sợ nhất không phải là bọn lừa đảo hay áp lực công việc, mà là cái bóng của chính mình đang chờ trực ở cuối giường để đổ lên ta gáo nước sôi của thực tại.










Để lại một bình luận