Nhật ký kẻ buôn mơ | Số 12: Tiếng saxophone rít lên và mẩu giấy thất lạc

Một ngày đầu hè, khi tôi vừa chạm ngưỡng 33—cái tuổi mà người ta bắt đầu học cách chấp nhận những sự dở dang như một phần của hơi thở. Tôi đã có một cuộc hẹn hò duy nhất với một người phụ nữ hơn mình mười tuổi. Mọi chuyện bắt đầu từ một sự…


mau giay

Một ngày đầu hè, khi tôi vừa chạm ngưỡng 33—cái tuổi mà người ta bắt đầu học cách chấp nhận những sự dở dang như một phần của hơi thở. Tôi đã có một cuộc hẹn hò duy nhất với một người phụ nữ hơn mình mười tuổi.

Mọi chuyện bắt đầu từ một sự tình cờ trong bóng tối của rạp CGV.

Hai kẻ cô độc giữa rạp phim

Chúng tôi ngồi cạnh nhau, hai kẻ cùng có thói quen đi xem phim một mình. Có điều gì đó kỳ lạ khi hai người lạ mặt lại có chung một góc nhìn về những nhân vật trên màn ảnh rộng. Giữa những tiếng nhai bắp rang và hơi lạnh của điều hòa, chúng tôi tìm thấy nhau qua những nhận định về điện ảnh—thứ ngôn ngữ không cần quá nhiều lời giải thích.

Khi bộ phim kết thúc, chúng tôi không rời đi ngay. Thay vào đó là một buổi đi dạo dưới ánh hoàng hôn đang lịm dần tại công viên Central Park. Chúng tôi ngồi trên nền cỏ, uống cà phê và để mặc cho thời gian trôi qua kẽ tay.

Art Pepper và những trạng thái tâm lý

Trong tiếng gió xào xạc, tôi say sưa giải thích cho cô nghe về tiếng kèn alto saxophone của Art Pepper. Tôi bảo cô rằng, thi thoảng tiếng kèn ấy rít lên một cách tuyệt diệu, không phải vì ông ấy lạc nhịp hay lỗi kỹ thuật.

Tiếng rít ấy là biểu hiện của một trạng thái tâm lý quan trọng, một sự vỡ òa của linh hồn mà chỉ những kẻ đã đi qua đủ nhiều thương tổn mới có thể thấu cảm.

Cô lắng nghe, im lặng như cách mặt trời đang lặn xuống sông Sài Gòn. Buổi hẹn kết thúc bằng một mẩu giấy ghi số điện thoại cô đưa cho tôi. Một lời hứa hẹn về một cuộc gặp gỡ khác, một giai điệu khác.

Mãi mãi là một khoảng thời gian dài

Nhưng rồi, tôi đã đánh mất mẩu giấy đó. Mãi mãi.

Và như mọi người đều biết, “mãi mãi” là một khoảng thời gian rất dài, đủ để người ta quên đi một gương mặt nhưng lại nhớ mãi một cảm giác.

Giờ đây ngồi ngẫm lại, tôi tự hỏi: Giả sử tôi không đánh rơi mẩu giấy đó, liệu tôi và người đàn bà ấy có tiến xa hơn không? Liệu cuộc đời tôi có bớt đi những đêm mất ngủ, hay những bản nhạc của tôi có thêm một chút màu sắc rực rỡ?

Hay có lẽ, sự biến động duy nhất chính là việc tôi không còn mẩu giấy đó trong túi áo. Cuộc đời vẫn cứ trôi, bình đạm và nghiệt ngã theo cách của nó. Có những người xuất hiện chỉ để cùng ta nghe một bản nhạc saxophone, để lại một mẩu giấy, rồi tan biến vào hư không để trở thành một giấc mơ đẹp trong tiệm tạp hóa của tôi.

Dấu chân tôi lưu lại trên thảm cỏ ngày hôm ấy, chớp mắt đã bị gió cuốn bay.

 -Têo Sonbad Viết cho những mẩu giấy chưa kịp gọi tên.


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *