Your cart is currently empty!
Chiếc quần lót đỏ và nhành xương rồng chết ngập trong mưa
Một bản ballad dang dở về những lời hứa tứa máu, về đêm say nồng mùi bia và sự thật nghiệt ngã: Đàn ông tuổi đôi mươi, vốn dĩ chưa bao giờ có được cả giang sơn lẫn mỹ nhân.

Ngày 15/01/2022. Những tin nhắn vốn dĩ không nên nhấn nút gửi.
Hôm nay, giữa cái phố thị chật chội này, tôi vô tình va phải gã nhân tình của em. Gã đi cùng một người con gái khác. Thú thực, gã có gu thẩm mỹ tệ hơn tôi tưởng. Cô ta chẳng có lấy một nét thanh tao nào bằng em, nói năng huyên thuyên và nhạt nhẽo như một bản nhạc pop rẻ tiền. Tôi đã định nhấc máy lên để nhắn cho em vài lời cảnh tỉnh, nhưng rồi chợt khựng lại. Tôi quên mất, mình đã từ lâu không còn là người được phép nằm trong vùng tin cậy của em nữa rồi.

Nhớ lại ngày này tròn 7 năm trước. Buổi chiều hôm ấy mưa như trút nước, em mang đến cho tôi một nhành xương rồng nhỏ nằm lặng lẽ trong chậu gốm. Em bảo: “Anh mang về đặt trên sân thượng đi. Mỗi năm nó sẽ nở hoa một lần, khi ấy hãy nhớ về em, chỉ cần thoáng qua như một cơn gió cũng được. Nhưng nhớ nhé, nếu trời giông bão, hãy mang nó vào nhà. Xương rồng chỉ cần nắng, nếu ngập mưa, hoa sẽ chết, và kỷ niệm cũng tan tành. Hãy hứa là sẽ giữ lại chút gai góc, ương bướng cuối cùng này của đứa con gái còn yêu anh… mãi mãi.”

Thế mà hôm nay, trong cơn chông chênh, tôi nhắn tin cho em: “Anh vẫn chăm cây xương rồng của chúng mình, nó vẫn sống và đơm bông. Anh nhớ em…”
Và em phản hồi, một câu trả lời chua chát đến nghẹn lòng: “Mai anh đặt nó gần cột thu lôi của tòa nhà nhé. Em vẫn chờ… Anh chưa bị sét đánh nằm ngoài tính toán của em.”
Mẹ kiếp, đau thật chứ! Tôi còn chưa kịp kể về gã người yêu lăng nhăng của em thì đã bị dội gáo nước lạnh. Bực mình, tôi ném phăng cái chậu cây ấy đi. Đời mà, lụy tình quá chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ.

Ngày 15/01/2018. Ngược dòng thời gian về 3 năm trước đó.
Cũng một chiều mưa tầm tã, em tìm đến tôi khi trái tim đã rách nát vì bị gã chồng ngoại tình phản bội. Em cần một nơi để trút bầu tâm sự, và tôi – gã Sonbad lụy tình – lại tình nguyện làm cái hố đen chứa đựng mọi nỗi buồn của em.
Chúng tôi uống. Uống như thể ngày mai không bao giờ tới. Em của tuổi gần 30, sexy hơn, đàn bà hơn và cũng tàn nhẫn hơn. Trong cái không gian đặc quánh mùi bia và nỗi cô đơn, chúng tôi ôn lại thời đại học, cái thời em còn là cô gái “dam dang” (hiểu theo nghĩa nào cũng đúng). Nhớ những đêm mây mưa để rồi sáng hôm sau tôi thức dậy trễ cả giờ lên lớp. Em từng dùng tiền tiết kiệm mua tặng tôi chiếc đồng hồ để tôi không bao giờ muộn hẹn nữa. Chiếc đồng hồ vẫn chạy trên tay tôi, nhưng thanh xuân của em, tôi đã chẳng thể đến kịp để giữ lại.
Sau gần một két bia, hai kẻ nát rượu dìu nhau vào khách sạn. Trong căn phòng ấy, hơi men và bản năng trỗi dậy. Tôi thấy mình như một sợi dây đàn căng quá mức, chỉ chờ một cái chạm nhẹ là đứt tung. Em đẩy tôi vào tường, nụ hôn nồng nặc vị lúa mạch nhưng cháy bỏng đến lạ lùng. Chúng tôi lao vào nhau như những con thú bị thương, tìm kiếm chút hơi ấm tàn dư để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng. Tôi gọi em là “Ả đàn bà hư hỏng”, còn em cười nhạt gọi tôi là “Kẻ thất bại”.
Đúng, chúng ta đều là những kẻ thất bại trong chính bản nhạc của đời mình.
Bình minh lên, em gột rửa sạch sẽ những dấu vết của đêm qua như cách người ta lau vết mực đổ trên bản thảo. Em bỏ về khi tôi vờ như vẫn còn say ngủ, vì tôi sợ phải nhìn vào mắt em – đôi mắt giờ đây chỉ còn sự trống rỗng.
Em để lại một chiếc quần lót đỏ lốm đốm ký ức bên đầu giường và một dòng tin nhắn: “Cảm ơn anh vì đêm qua và cả quá khứ. Tiền phòng em trả rồi. Chiếc quần đó là món quà cuối cùng, em mua nó bằng tiền trộm trong con lợn tiết kiệm của anh 3 năm trước. Chào anh!”

Đàn ông ấy mà, lạ lùng lắm. Chọn sự nghiệp thì đánh mất người con gái mình yêu. Chọn tình yêu, thì chính người con gái đó lại rời bỏ một kẻ không có sự nghiệp. Đàn ông tuổi đôi mươi, vốn dĩ chưa bao giờ được sống một cuộc đời trọn vẹn cả, anh em nhỉ?
Tái bút: Thật tâm, vẫn chúc em một đời bình an, xinh đẹp và đừng bao giờ phải gặp lại gã Sonbad này trong một chiều mưa nào nữa.
Share with
/









Để lại một bình luận