Kể từ ngày mẹ mất

194
0
me toi

Đã hơn 10 năm kể từ ngày mẹ tôi qua đời. Từng chút một, những điều mà lẽ ra ở tuổi đó bạn không nên nhớ và dường như vẫn còn bị chôn sâu trong vô thức sẽ được đưa ra ánh sáng. Khi mẹ ốm, đêm nào mẹ cũng nằm trên giường hát bài “Lòng mẹ” bài hát khiến mẹ ho liên tục. Mẹ tôi hát rất hay, nhưng buồn vui lẫn lộn khi chỉ thêm một tiếng ho vào bài hát. Mẹ hát cho đến khi tôi chìm vào giấc ngủ, có nhiều đêm mệt quá tôi đi ngủ trước, còn tôi lại vùi đầu vào vai mẹ không dám kêu, chỉ có nước mắt tuôn rơi. Tôi bắt đầu sợ cái mà người ta gọi là sống và chết. Khi mẹ tôi mắc bệnh lao phổi, họ hàng lo ngại lây bệnh đã chuyển chúng tôi lên một căn gác trống trên lầu, mẹ tôi ở lại đó, thỉnh thoảng may vá, thêu thùa cho tôi. Tiền lương của mẹ tôi không cao, nhưng tôi sẽ bảo mẹ lấy tiền ngay khi tôi muốn và rời đi.

Con không biết lúc đó bóng mẹ cô đơn thế nào đâu. Ngày cuối cùng mẹ nhập viện, mẹ nói với dì không cho mẹ vào, sợ sức đề kháng yếu sẽ khiến mẹ đổ bệnh. Khi tôi lủi thủi đi theo dì, tôi chỉ thấy mẹ tôi gầy trơ xương và sắc mặt rất tái nhợt. Mẹ mỉm cười và nói: “Hãy làm những gì khiến con hạnh phúc trong tương lai.”

Tôi không dám khóc và gật đầu. Tôi sợ rằng nếu tôi khóc, mẹ tôi sẽ không bao giờ gặp lại mẹ nữa. Khoảng một tháng sau, khi tôi chuẩn bị đi học, dì tôi chạy vào lớp đón tôi và nói rằng mẹ tôi đã được cho về nhà. Tôi về nhà nhưng không bao giờ mở mắt nữa. Cho đến hôm nay, tôi nghĩ mình đã vượt qua nỗi đau này, và tôi sẽ khóc không ngừng vì những điều tốt đẹp mà mẹ tôi đã nuôi nấng tôi nên người. Khiến tôi nhiều lúc khổ sở hơn.

Tôi không thể báo hiếu nên chỉ còn cách sống tốt hơn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *