Nỗi khổ tâm của người trầm lặng

Hồi xưa, trước khi các mạng xã hội như Instagram, Facebook, Youtube, Snapchat… xuất hiện, những người trầm lặng, đúng hơn là những đứa trẻ nhút nhát, tự ti và luôn rơi vào lúc tấp nập của đám đông, thật sự không có cách nào để giải toả cảm xúc. Họ sẽ làm gì trong những khoảnh khắc ấy?

73
0
nguoi tram lang

Hồi xưa, trước khi các mạng xã hội như Instagram, Facebook, Youtube, Snapchat… xuất hiện, những người trầm lặng, đúng hơn là những đứa trẻ nhút nhát, tự ti và luôn rơi vào lúc tấp nập của đám đông, thật sự không có cách nào để giải toả cảm xúc. Họ sẽ làm gì trong những khoảnh khắc ấy?

Họ sẽ ngồi quan sát bạn bè nói chuyện, thỉnh thoảng cố gắng tham gia nhưng tiếng nói thiếu tự tin và nhỏ nhẹ không thể được nghe thấy. Họ muốn đi chơi với bạn bè nhưng lại do dự vì không biết nói gì, không biết phải làm gì, và không có ai để cùng trò chuyện. Họ chỉ ngồi yên, và nếu may mắn thì sở thích đọc sách sẽ giúp họ thoát khỏi thế giới này, nhưng nếu không họ sẽ còn nằm lặng, đắm chìm trong suy tư và phải đối mặt với những quyết định mang tính quan trọng nhưng khó đối diện, và điều đó thôi đã làm cho họ trở thành người im lặng.

gui co gai scaled

Bây giờ, người trầm lặng ư? Người ít nói chuyện ư? Không biết cách tương tác với bạn bè ư? Dễ quá, chỉ cần lên Facebook viết status, sẽ có người đọc. Nếu cố gắng viết status hài hước, sẽ có người bình luận và cùng trò chuyện. Vào Instagram lướt timeline và like ảnh, thỉnh thoảng bình luận, rồi đăng những bức ảnh để thể hiện mình ngầu lòi. Chưa đủ à, vậy làm blog, viết những câu chuyện dài, chia sẻ những trải nghiệm để thu hút đông đảo người theo dõi. Hoặc nếu không ngại đứng trước camera trong căn phòng riêng, có thể tự làm clip và đăng lên Youtube, chia sẻ những bí quyết trở thành một người tự tin.

Thật thú vị, mình chỉ tự hỏi, thế hệ nào sẽ trưởng thành nhanh hơn, và dễ dàng hòa nhập với cuộc sống khi lớn lên? Người luôn phải kìm nén tâm tư trong lòng và không có chỗ để thể hiện, hay người có nơi để thể hiện, nhưng lại chỉ là trên không gian mạng?

Mỗi thời đại có cách thích nghi riêng, mỗi con người trong từng thời đại sẽ luôn có phong cách sống khác nhau. Tuy nhiên, chắc chắn, những người ở thế hệ trước khi không có điện thoại sẽ ghen tị với những người ở thế hệ 4.0 này. Bởi vì cuối cùng, tất cả chúng ta đều cần được thể hiện bản thân, bất kể ai đi nữa. Nếu không thể thể hiện, ta sẽ cảm thấy bức bối lắm. Vì khi còn nhỏ, ta luôn nghĩ rằng mình chính là trung tâm của thế giới này.

Tuy nhiên, càng sống trong thế giới ảo, ta càng cảm thấy cô đơn. Vì mọi thứ ta không thể chạm vào, mọi thứ ta không thể hiểu rõ là gì thực sự trong cuộc sống. Vì vậy, hãy chạm vào thế giới thực, để nhìn thấy cuộc đời qua đôi mắt thật, không bị ánh sáng nhân tạo làm mờ đi.

Rung Na Uy 2010

Cho nên, mình cho rằng, những đứa trẻ trầm lặng thời xưa có lẽ vẫn ở trong lợi thế hơn.

Cuộc sống có nhiều thay đổi, nhưng bản chất con người vẫn giữ nguyên. Người trầm lặng vẫn muốn được yêu thương, được chấp nhận, và được hiểu. Dù là trước hay sau thời công nghệ, lòng cảm xúc và nhu cầu cơ bản của họ không thay đổi.

Thế giới ảo có thể giúp người trầm lặng có cơ hội tỏa sáng hơn, nhưng nó cũng có thể làm cho họ cảm thấy cô đơn hơn. Mọi thứ chỉ là ảo, không thể thực sự thay thế những trải nghiệm thực tế và sự gắn kết trong cuộc sống hàng ngày. Hãy thay vì chìm đắm trong thế giới ảo, ta nên tận hưởng cuộc sống thực, tận hưởng những khoảnh khắc đáng giá bên cạnh những người thực sự xung quanh ta.

Sonbad new

Còn về câu hỏi về thế hệ nào sẽ trưởng thành nhanh hơn và hòa nhập tốt hơn, đó là một câu trả lời không thể tổng quát. Mỗi người đều có cuộc hành trình riêng, và thế hệ trước luôn hướng dẫn thế hệ sau. Điều quan trọng là chúng ta hiểu và chấp nhận những cái mới, đồng thời cũng đặt biết bản thân, giữ lại những giá trị tốt đẹp từ quá khứ.

Tuy công nghệ đã mang lại nhiều điều thú vị và tiện lợi, nhưng không nên để nó lấy đi sự tương tác và đồng cảm trong thế giới thực. Hãy tận hưởng cuộc sống thực và trân trọng những gì mình có ngay bên cạnh, để cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn và ta trở thành những con người thấu hiểu hơn, không chỉ trong thế giới ảo mà còn trong trái tim thật.

Sonbad
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Sonbad

Thế giới này là 1 chuỗi những màn hài kịch nối tiếp nhau, nếu có người lấy chuyện đời tôi viết thành sách.. chắc chẳng ai tin.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *