Sai số của 2521 ngày

Thanh xuân là một món nợ mà người trả bằng nước mắt, kẻ thanh toán bằng sự lãng quên.


sonbad26 55075446550 l

12:34, Mùng 1 Tết, 2022. Vật phẩm: Một nỗi nhớ đã hết hạn sử dụng.

Có những dòng chữ trôi ra khỏi đầu ngón tay vào buổi sáng đầu năm không phải vì tôi muốn viết, mà vì nếu không viết, có lẽ tôi sẽ phát điên giữa sự tĩnh lặng này.

Tôi đã yêu em 963 ngày. Và tôi đã mất em 2520 ngày. À không, chính xác là 2521 ngày. Những con số khô khốc, nhưng lại nặng trịch như đá tảng đè lên ngực.

Em là người đã cùng tôi chia nhau hộp cơm trong những ngày tháng tăm tối nhất, trong căn phòng trọ vỏn vẹn 8 mét vuông – nơi mà giấc mơ của hai đứa chật chội đến mức phải nằm nghiêng mới vừa. Tôi nhớ những ngày áp lực đè nặng, tôi gắt gỏng, em cãi lại… rồi sự im lặng nuốt chửng lấy chúng ta. Em rời đi, cắt đứt mọi liên lạc, tước đoạt luôn cả cái quyền được quan tâm em – thứ quyền năng duy nhất mà tôi từng tự hào sở hữu.

IMG 1444 scaled

Từ dạo ấy, tôi sống như một cỗ máy được lập trình sẵn. Ban ngày vùi mình vào công việc để quên đi cảm giác mình đang tồn tại. Chỉ khi trăng lên, khi phố xá rũ bỏ lớp bụi ồn ào, tôi mới dám lê bước ra đường. Như một gã “buôn trăng” đi tìm lại những mảnh vỡ của chính mình, tôi lang thang qua những con đường cũ, quán quen xưa, huyễn hoặc rằng bóng dáng em vẫn còn vương vất đâu đây.

sonbad12 55075075736 l

Người đời kháo nhau rằng: “Khi bình yên, người ta thường quên những lời thề trong bão gió”. Còn tôi, giữa cơn bão lòng mình, chỉ mong em tìm được bình yên bên người mới. Người ta sẽ thay tôi làm những điều mà ngày xưa, vì nghèo, vì khổ, tôi đã bất lực buông tay.

Định mệnh đúng là một biên kịch tàn nhẫn. Hôm nay, tròn 7 năm, chúng tôi gặp lại nhau. Không phải ở quán cà phê cóc 5 ngàn ngày xưa, mà ở một tiệm kim hoàn sang trọng. Em chọn nhẫn cưới. Em cưới tháng 10. Tôi mua tặng em bồ mới quen.

Vài câu xã giao lạnh lùng rơi ra giữa hai người từng là tất cả của nhau. Chồng em làm công ty nước ngoài, nhà cửa đã xong, chỉ đợi dự án bên Sing kết thúc là đi trăng mật Châu Âu. Tôi cười. Một nụ cười méo xệch. Vì đó từng là bản kế hoạch cuộc đời của chúng ta.

Chúng ta đã từng hứa hẹn về Châu Âu ấy khi đang ngồi trong căn phòng trọ nóng như cái lò thiêu giữa mùa hè Hà Nội. Khi hai đứa thức trắng đêm săn hàng giảm giá đầu tháng, và cuối tháng cầm cự bằng những gói mì tôm. Khi chúng ta ngắm tháp Eiffel lộng lẫy qua cái màn hình 1.2 inch bé tí tẹo của con Nokia cổ lỗ sĩ, chia nhau từng ngụm cà phê phin đắng ngắt giá 5 ngàn đồng.

Hai con người, đã cùng nhau đi qua những ngày tháng khổ cực nhất của tuổi trẻ, nắm tay nhau đi qua bão giông… nhưng đến khi trời quang mây tạnh, người đứng đợi ở cuối đường rốt cuộc lại chẳng phải là nhau.

Chúc em, một đời gấm vóc lụa là, bù đắp cho những năm tháng thanh xuân đã cùng tôi chịu nhiều sương gió.

– Têo Sonbad.


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *