Những kẻ lạc loài trên chuyến tàu về Sa Đéc

Khoái lạc chẳng liên quan tới tình yêu, nhưng nó là liều thuốc giảm đau tốt nhất khi trái tim tan nát. Chuyến tàu về Sa Đéc năm ấy, tôi đã học được cách đóng gói quá khứ và để người ta xuống xe khi đến trạm.

F29BD6E7 DF4C 47F6 BD0A B6BCD30CDE4D

Ngày 22 tháng 1 năm 2023.

Sáng hôm ấy, bầu trời vỡ vụn.

Cảm giác bị đá đít ra khỏi cuộc đời của một ai đó nó tồi tệ hơn cả cái chết. Nó giống như việc ông đang đứng trên chín tầng mây hạnh phúc, rồi bất thình lình bị ném thẳng xuống mặt đường bê tông của hiện thực. Không một lời giải thích, không một cơ hội thanh minh, cũng chẳng có lấy một chút luyến lưu giả tạo. Tôi rơi tự do, tiếp đất bằng một cú va chạm nát tan cõi lòng, nằm chỏng chơ giữa phố xá đông đúc mà thấy mình cô độc đến cùng cực.

Có bao giờ các ông thấy thành phố này bỗng chốc trở nên chật chội đến mức nghẹt thở vì những ký ức, nhưng lại quá mênh mông để tìm lại một bóng hình? Người lạ hóa người quen, rồi người quen lại hóa người dưng. Họ lướt qua đời tôi như những bóng ma giữa ban ngày. Tôi thấy mình thừa thãi, một nốt nhạc sai trong bản hòa tấu đô thị. Tôi muốn trốn chạy.

Và thế là tôi leo lên chuyến tàu ngược dòng Mê Kông về Sa Đéc.

IMG 1061

Chiều buông trên sông. Tiếng động cơ rền rĩ như tiếng thở dài của những kẻ thất tình.

Một ánh mắt lạ lẫm va vào tôi. Cô gái ấy, với vẻ đẹp của một bông hoa đang khao khát bung nở nhưng bị kìm hãm, lướt qua rồi dừng lại. Cô ấy đang tìm kiếm một thứ gì đó—một sự giải thoát, hay một tội lỗi ngọt ngào?

1

Cô ấy quay sang gã đàn ông ngồi cạnh tôi, giọng khàn đặc: “Anh có thuốc không?”

Gã kia, khuôn mẫu của những kẻ nhàm chán tuân thủ luật lệ, đáp ngay:

  • “Tôi có, nhưng cô muốn ra boong tàu hút cùng tôi không?”
  • “Tại sao không phải ở đây?”
  • “Ở đây cấm hút thuốc, thưa cô.”

Cô ấy nhếch mép, một nụ cười khẩy đầy khiêu khích: “Thôi được, anh trả lời sai rồi. Xin lỗi…”
Cô ấy quay sang tôi, ánh mắt như lưỡi dao cắt đứt mọi rào cản: “Anh, anh có thuốc chứ?”
Tôi chẳng nói gì, lặng lẽ rút bao thuốc và bật lửa. “Tất cả những gì em cần đây.”
Gã bên cạnh gắt gỏng: “Này, ở đây không được hút!”
Cô ấy rít một hơi dài, nhả khói vào hư không, giọng nói như mê sảng: “Nếu cuộc đời này chỉ làm những gì được cho phép, thì sống có ý nghĩa gì hả anh?”
Tôi cười nhẹ. Không cần lên tiếng, ánh mắt tôi đã nói với cô ấy rằng: Tôi là đồng phạm của em.
Cô ấy ghé sát tai tôi, hơi thở nóng hổi, mùi nước hoa trộn lẫn mùi thuốc lá tạo nên một thứ hương gây nghiện: “Anh… có muốn châm lửa điếu thuốc này… trong phòng tắm không?”

Tôi nhìn cô ấy. Một khoảng lặng kéo dài 3 giây. Rồi cô ấy đứng dậy, hất nhẹ mái tóc và bước đi trước. Cái cách cô ấy di chuyển, đầy khiêu gợi và mời gọi.

red girl2

Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đã có một câu nói như thế này:

Khi người ta trẻ, người ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình. Vì người ta nghĩ rằng những hạnh phúc, những điều mới mẻ nhất sẽ đến trong tương lai. Cũng có thể. Nhưng… Người ta đâu biết rằng những gì ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời.

Có lẽ đúng. Nhưng đôi khi, sự kết thúc chưa hẳn là sụp đổ. Nó chỉ là việc đóng gói một câu chuyện cũ kỹ để thả trôi theo dòng nước. Tôi chưa sẵn sàng cho một cuộc tình mới, trái tim tôi vẫn còn đang rỉ máu vì vết thương sáng nay. Lý trí bảo tôi hãy ngồi yên, nhưng đôi chân—cái bản năng đàn ông chết tiệt—lại phản chủ. Tôi bước theo cô ấy.

Trong không gian chật hẹp của phòng tắm, hơi nước và dục vọng đặc quánh.

“Anh có nhìn trộm em không đấy?” Cô ấy hỏi, giọng lả lướt.
“Tôi không có thói quen đó,” tôi cười, một nụ cười nửa miệng.

Cô ấy không vòng vo nữa. Cô ấy muốn một sự va chạm xác thịt để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Những câu thoại đầy khiêu khích, những ngón tay hư hỏng, và sự cấm kỵ của không gian khiến mọi thứ bùng nổ.

girl sonbad

“Cô điên thật rồi. Cô muốn gì ở tôi?”
“Anh không thể vượt qua ngưỡng cửa tội lỗi sao? Hay anh sợ làm tình với một bông hoa đã có chủ?”

Câu nói đó như dầu đổ vào lửa. Cô ấy đã có chồng. Một gã chồng tồi tệ, bỏ bê con tim cô ấy vì những tham vọng riêng. Và tôi, một gã nhạc sĩ vừa bị đá, đang đứng trước một người đàn bà khao khát được yêu thương, dù chỉ là trong khoảnh khắc.

Chúng tôi lao vào nhau. Một cuộc “mây mưa” vụng trộm, điên cuồng và tuyệt vọng. Chúng tôi kéo nhau về phòng cô ấy. Không còn là tình dục đơn thuần, đó là sự giải tỏa, là cơn gào thét của hai tâm hồn đang bị tổn thương. Chúng tôi nằm đè lên nhau, mồ hôi hòa lẫn nước mắt, trong cơn thăng hoa của khoái lạc, tôi dường như quên mất mình là ai.

Trong giây phút yếu lòng sau cuộc hoan lạc, cô ấy hỏi về người cũ của tôi.

“Hơn hai năm,” tôi rít thuốc, khói thuốc vẽ nên hình hài ký ức, “Tôi bỏ Hà Nội, bỏ tất cả để vào Sài Gòn vì cô ấy. Tôi muốn chứng minh tình yêu của tôi lớn hơn khoảng cách địa lý. Nhưng tiếc thay, cô ấy chọn giải pháp an toàn. Cô ấy chọn kết hôn với một gã đáng tuổi bố mình, chỉ vì gã có một căn biệt thự rộng lớn ở Quận 7. Sáng nay, cô ấy nhắn tin chia tay để chuẩn bị làm đám cưới.”

Cô gái lạ mặt nhìn tôi, ánh mắt vừa thương hại vừa đồng cảm: “Một nhà thông thái từng nói: Tất cả chúng ta đều là tù nhân cho niềm đam mê của chính mình. Anh hãy quên ả ta đi. Hãy làm tình như thể đây là lần cuối cùng anh được sống.”

Và chúng tôi lại tiếp tục. Những chàng trai như tôi, chúng tôi biết cách dùng khoái lạc để ru ngủ nỗi đau, dù biết rằng sáng mai thức dậy, vết thương vẫn còn đó.

sonbad

Bình minh buông xuống trên sông Sa Đéc, cũng là lúc màn kịch hạ màn.

Tôi xuống tàu, tiếp tục cuộc hành trình vô định của mình. Cô ấy cũng vậy, trở về với thực tại của cô ấy. Thật lạ lùng, chúng tôi không hỏi tên nhau. Một cuộc gặp gỡ không danh phận, không ràng buộc, chỉ có những cảm xúc trần trụi nhất được trao đi. Tôi cười, chào tạm biệt một người lạ từng quen.

IMG 0970

Lời cuối Sonbad muốn gửi tới những trái tim đang lạc lối:

Tình yêu, thực chất giống như đi một chuyến xe bus vậy. Hai người có thể cùng lên một chuyến xe, cùng nhìn về một hướng. Hạnh phúc là khi cả hai cùng xuống một bến, nắm tay nhau đi tiếp. Nhưng chia tay, đơn giản là một trong hai người muốn xuống trạm, vì nơi các bạn muốn đến không còn trùng nhau nữa.

Bạn không thể chặn cửa xe, gào thét không cho họ xuống. Bạn cũng chẳng thể miễn cưỡng xuống trạm đó cùng họ khi hành trình của bạn chưa kết thúc.

Cuộc sống là những đường thẳng cắt nhau rồi lại xa nhau mãi mãi. Tới bến thì xuống xe. Hãy mỉm cười và nói: “Cảm ơn em đã ngồi cạnh anh một đoạn đường đẹp đẽ. Anh đi nhé.”

Điều đẹp nhất của yêu thầm là tình yêu không bao giờ bị từ chối. Còn điều đẹp nhất của chia tay, chính là tình yêu của bạn được đóng gói lại, ngủ yên trong ký ức, để bạn thanh thản chờ đợi người tiếp theo bước lên chuyến xe của đời mình.

— Têo Sonbad —


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *