Your cart is currently empty!
Túi rỗng mua trăng và cái bẫy ký ức
Mùa hè năm ấy, tôi có tất cả trừ tiền. Mùa hè năm nay, tôi có tiền nhưng mất em. Ký ức về Mỹ Linh giống như một thước phim cũ, tua lại thì xước, mà vứt đi thì tiếc. Một câu chuyện về sự lựa chọn: Nuôi đam mê hay nuôi tình yêu? Và…

Hà Nội, đêm 5 tháng 7 năm 2022.
Thành phố ngủ rồi, hay là nó đang giả vờ chết lâm sàng giống như nỗi buồn của tôi lúc này? Đêm đặc quánh, tiếng tim đập trong lồng ngực nghe rõ mồn một như tiếng kick-drum của một bản Lo-fi lỗi nhịp. Cô đơn không phải là một cảm giác, nó là một chất lỏng, lênh láng dưới gót chân.
Nếu em ở đây, ngay lúc này, tôi sẽ không nói gì cả. Tôi sẽ bế thốc em lên, siết chặt lấy cái cổ mảnh khảnh ấy và thì thầm những điều hư hỏng nhất mà một gã nhạc sĩ có thể nghĩ ra…

Tôi nhớ một câu nói cũ: “Mùa hè đến rồi, mình hủy hoại nhau đi.” À không, là “Mình yêu nhau đi”. Em từng bảo, hãy chờ em trước cổng khi trời nóng như cái lò thiêu. Em sẽ lao ra, giật điếu thuốc tôi đang đốt dở, và dập tắt nó bằng một nụ hôn có vị khói. Em muốn tôi nhốt em vào xe, chốt cửa lại. Ánh đèn đường nhập nhoạng là đủ cho những trò mèo của em. Em muốn trán tôi, cổ tôi, dính đầy những vệt kem ngọt lịm từ môi em. Em muốn chúng ta trốn chạy khỏi thế giới, chui vào cái áo len rộng thùng thình của em, nơi em bảo vệ gã đàn ông này bằng sự yếu đuối đàn bà của mình.
Mùa hè năm ấy, tôi có Mỹ Linh. Linh – cái tên phổ thông, chiều cao trung bình, nhan sắc cũng “nhạc thị trường”. Cô ấy bình thường đến mức tẻ nhạt, ngoại trừ một việc: Cô ấy yêu một thằng Sonbad tay trắng.

Tôi từng hỏi: “Em có hối hận khi yêu một thằng vô danh tiểu tốt không?”
Linh cười, nụ cười của kẻ mơ mộng: “Anh biết không, đôi khi em mơ mình là siêu anh hùng Marvel. Em bay lượn, em mạnh mẽ. Nhưng khi tỉnh dậy, em thấy mình cô đơn kinh khủng. Tại sao em yêu anh ư? Bạn bè bảo em ngu. Ừ thì ngu. Nhưng em nhìn thấy hoài bão trong mắt anh, Sonbad ạ.”
Tôi nhớ cái sân thượng khu trọ nghèo nàn ấy. Tôi đã vẽ ra cho em cả một bầu trời: Một shop quần áo to uỵch, những chuyến du lịch hạng sang, một căn codotel nhìn thẳng ra biển. Tôi hứa sẽ đọc sách ru em ngủ và đánh thức em bằng tình dục vào mỗi bình minh. Những lời hứa của một kẻ “túi rỗng mua trăng”. Đẹp, nhưng xa xỉ.

Có người hỏi tôi: “Này Sonbad, khoảnh khắc tệ nhất trong tình yêu là gì?”
Không phải là cãi vã. Là sự im lặng. Là khi đi bên cạnh nhau nhưng tâm trí đã trôi về hai cực khác nhau. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc làm tình nhạt nhẽo như trả bài. Chúng tôi cảm nhận được sự rạn nứt, nhưng không ai buồn hàn gắn. Rồi chia tay. Không kịch tính, chỉ là sự buông bỏ của một gã đàn ông nhận ra mình cần nuôi đam mê trước khi nuôi một người đàn bà. Hắn yêu sự cô đơn của mình hơn. Hắn viết nhạc để trốn chạy thực tại.

2 năm sau. Tại 1 sự kiện hào nhoáng, người đông như kiến. Tôi gặp lại ả. Cảm giác ngượng ngùng bóp nghẹt lấy cổ họng. Nhưng bản năng thì nhanh hơn lý trí. Tôi kéo ả đi, mặc kệ ả đi cùng ai. Tôi lôi ả vào một góc tối, nơi chỉ có bóng đêm làm nhân chứng. Tôi không cho ả kịp thở. Ả run rẩy, kích động. Ả muốn dừng lại nhưng cơ thể ả thì đang phản bội chính ả.
- “Anh đang làm cái quái gì vậy?”– Ả hổn hển.
- “Đánh dấu chủ quyền. Một cái hickey, được không?” – Tôi cười khẩy.
- “Không… Sonbad… Không! Em có người yêu rồi. Anh ấy sẽ biết mất!”
Tôi nhìn sâu vào mắt ả, tay lướt xuống dưới: “Sợ người yêu biết? Thế đó có phải là lý do em đã vứt bỏ cái quần lót ngay khi bước chân vào đây không?
Sự phản kháng yếu ớt của ả chỉ làm tôi điên cuồng hơn. Như thể đây là lần cuối cùng, tôi muốn chiếm hữu, muốn ghen tuông, muốn để lại những vết sẹo ngọt ngào trên da thịt ả. Một cái bẫy Beta hoàn hảo.

2 năm qua, tôi đã ngủ với bao nhiêu cô gái? Tôi không nhớ. Sau mỗi cuộc mây mưa, họ thường ôm tôi và hỏi: “Anh có nhớ em không?”. Tôi luôn gật đầu: “Có chứ”. Nhưng trớ trêu thay, người đàn bà duy nhất tôi không bao giờ quên, lại là người chưa bao giờ hỏi tôi câu đó. Mỹ Linh ạ.
Điều đáng tiếc nhất của một thằng đàn ông, là khi gặp được người mình muốn chăm sóc cả đời, thì trong tay lại chẳng có gì cả. Giá như ngày đó tôi giàu có hơn, thực tế hơn, thì có lẽ bản tình ca này đã không dang dở.
Tạm biệt em. Tạm biệt giấc mơ giữa ban ngày.
– Têo Sonbad –









Để lại một bình luận