Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta – Thanh xuân năm ấy có còn khiến bạn canh cánh trong lòng?

313
0
Nhắc đến dòng phim thanh xuân vườn trường Hoa Ngữ thì hẳn sẽ là một thiếu sót cực lớn nếu không kể tới Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta – “đứa con tinh thần” đầu tiên nằm trong Chấn Hoa cao trung tam bộ khúc của tác giả Bát Nguyệt Trường An được đưa lên màn ảnh nhỏ. Ra mắt khán giả vào mùa hè năm 2016, bộ phim đã gây được tiếng vang sâu rộng không chỉ ở nội địa mà còn cả các nước láng giềng nhờ nội dung quá đỗi chân thực và gần gũi với bao thế hệ học sinh châu Á.
Tầm ảnh hưởng của phim lúc bấy giờ quả thật lan toả đến nỗi người người nhà nhà đều ao ước có một cậu bạn cùng bàn lý tưởng như Dư Hoài, chàng trai năm ấy không chỉ khiến Cảnh Cảnh canh cánh mãi trong lòng mà cũng trở thành hình tượng thiếu niên không thể phai nhoà trong trái tim của nhiều khán giả. Bộ phim quả thật đã tái hiện một cách không thể xuất sắc hơn những năm tháng thanh xuân đong đầy kỷ niệm: nơi đó có nỗi sợ hãi trước kỳ thi căng thẳng, những băn khoăn lo lắng trước một tương lai bất định rằng “ta sẽ trở thành người thế nào?”, nhưng dĩ nhiên cũng chẳng thiếu bao trò ngỗ nghịch tinh quái của tuổi học trò hoà lẫn giữa tình bạn chân thành, tình thầy trò ấm áp, và cả chút rung động đầu đời có thể nhất thời nhưng cũng có thể day dứt đến nỗi vương vấn cả một đời.
Hôm nay, hãy cùng mình một lần nữa đắm chìm vào khung trời ký ức đầy màu nhiệm của tuổi hoa niên qua những lời thoại “làm nên thương hiệu” của bộ phim nhé:
1. “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân.”
2. “Có thể người ngồi bên cạnh các em sẽ là kho báu mà các em phải trân trọng suốt đời.”
3. “Tôi không cho rằng là tôi sai, trời xanh chứng giám tôi không có chọc giận gì cậu. Có điều tôi sẽ miễn cưỡng nói lời xin lỗi, đừng có khóc nữa!”
4. “Dư Hoài, cậu có biết không? Thật ra mình vẫn luôn thích ngồi cùng bàn với cậu.”
5. “Cuộc sống của chúng ta có rất nhiều điều tốt đẹp đều không đợi cậu chuẩn bị xong mới xuất hiện đâu.”
6. “Tôi bây giờ mang theo sự cảm động đối với người thích tôi và nhịp đập trái tim đối với người tôi thích, để bắt đầu tuổi 17 của mình.”
7. “Có rất nhiều chuyện bản thân mình không thể tự quyết định. Nhưng không sao. Tôi sẽ nỗ lực tìm ra phương hướng cho mình. Tôi tin có một ngày tôi sẽ trở thành con người mà tôi muốn trở thành.”
8. “Năm tháng giống như một tên trộm lặng lẽ. Rất nhanh thôi, chúng ta sẽ bước đến trước một cách cửa phù thủy đầy băng tuyết. Trên cánh cửa đó viết: Tốt Nghiệp, Làm Việc, Kết Hôn, Sinh Con, Già Đi và Chết và tôi mở một cánh cửa bỗng lại nhìn thấy cậu.”
9. “Thứ tình cảm như tình yêu giống như phản ứng hóa học vậy. Hai người ở bên nhau thì sẽ phát sinh phản ứng. Nếu không xảy ra phản ứng thì đặt bên nhau cũng chẳng có tác dụng gì cả.”
10. “Sau này tớ mới hiểu, cậu ấy thích tớ đối tốt với cậu ấy, thế nhưng cậu ấy không hề thích tớ.”
11. “Nhiều lúc tổn thương, tôi tự hỏi, liệu cậu có giống một cơn mưa mùa hè, bất chợt rẽ vào cuộc đời làm tôi vui thích cuồng cuộng, rồi lại vội vã qua đi, liệu chờ đợi cậu có giống như chờ đợi một cơn mưa giữa mùa hè, sự chờ đợi mòn mỏi đến tuyệt vọng.”
12. “Sớm muộn cũng sẽ đến một ngày, tớ đặt cậu lại phía sau, như những tháng ngày tuổi trẻ bồng bột tớ đã bước qua. Tớ sẽ cất những cuồng nhiệt một thời vào ngăn tủ, tất cả trở thành kỉ niệm đẹp đẽ, tựa như bóng áo trắng của cậu lướt qua vai tớ ngày hôm ấy.”
13. “Cậu ấy từng thích một người bình thường như tôi. Bây giờ đến lượt tôi rồi. Dư Hoài, còn có tớ ở đây. Không cần biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, tớ luôn ở bên cạnh cậu, đừng sợ. Ý nghĩa của tình yêu vốn dĩ chính là hai người ở bên nhau, xoay chuyển bàn tay vận mệnh.”
14. “Nhiều lần tôi tự hỏi, tại sao tôi lại thích cậu. Đáp án chính là tôi thích cậu, không có nguyên nhân.”
15. “Đã bao nhiêu năm trôi qua, nhưng giờ nghĩ lại dường như mới xảy ra hôm qua. Mình thích cảm xúc từ vật liệu gỗ. Mình in nó lên gỗ, vì mình mong mãi có thể giữ lại cậu của ngày hôm đó vì đó là tấm ảnh duy nhất của cậu mà mình có. Vì chỉ có một cậu duy nhất. Mình không muốn bỏ lỡ cậu.”
16. “Van Gogh đã nói đấy. Giá trị của nghệ thuật không phải là một công cụ. Mà là tính mạng. Cậu cảm thấy xúc động là vì nó chạm đến trái tim cậu. Chứ không giống như học hành. Nhất định phải thi được điểm như thế nào đó mới khiến chúng ta cảm thấy hài lòng. Dù sao cứ, đặc biệt mong muốn điểm số đó, để ý tới số điểm đó. Như vậy chính là chướng ngại lớn nhất. Trong đầu không có chướng ngại gì mới gọi là tự do.”
17. “Đột nhiên xuất hiện không chắc đã là tai hoạ, cũng có thể đó là một điều bất ngờ.”
18. “Mình có hơi nhiều chuyện, biết nhiều quá khứ không nên biết, có điều là chỉ muốn hiểu rõ một sự thật rất đơn giản. Mình biết tại sao mình muốn ngồi bên cạnh cậu. Nhưng cậu có biết không?”
19. “Ai cũng cảm thấy thanh xuân sẽ chẳng bao giờ là vĩnh viễn, mà khi đó chính là lúc đẹp nhất của cuộc đời chúng ta. Lúc này đây, tôi và toàn bộ quãng thanh xuân cùng nói lời tạm biệt.”
20. “Cậu ấy là thanh xuân của tôi, là bí mật không thể bật mí, là lời yêu chẳng dám tỏ và cũng là nỗi đau ngọt ngào của một thời tuổi trẻ. Cậu ấy là năm tháng của lưng chừng giữa trưởng thành và trẻ con, là nụ cười, là nước mắt, cậu ấy là xuân xanh, là hạ vàng, là thu nhạt, là đông tàn, là tất cả thương mến. Cậu ấy là người tôi thương, thương đến chẳng dám chung đường.”
Sonbad
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Sonbad

Thế giới này là 1 chuỗi những màn hài kịch nối tiếp nhau, nếu có người lấy chuyện đời tôi viết thành sách.. chắc chẳng ai tin.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *