Tại sao chúng ta hay cưới nhầm người

133
0
hon nhan4

Tất nhiên, bất kể chúng ta kết hôn với ai, chúng ta vẫn có thể sai một chút. Sự khôn ngoan ở đây nằm ở chỗ biết bi quan đúng đắn. Sự hoàn hảo là rất hiếm. Bất hạnh xảy ra thường xuyên. Nhưng đôi khi, khi đứng trước một cặp thái cực đối lập hoàn toàn, chúng ta phải kết luận rằng có một điều gì đó khác hơn là sự thất vọng và căng thẳng theo thói quen vẫn tồn tại trong mọi người. không sống chung.

Làm thế nào để những lỗi này xảy ra? Thật dễ dàng và thường đáng sợ. Nếu kết hôn nhầm người là sai lầm đơn giản nhất và tốn kém nhất mà bất kỳ ai trong chúng ta có thể mắc phải (và sai lầm sẽ tạo ra gánh nặng lớn cho xã hội, chủ doanh nghiệp và hậu thế), thì đó là một tội ác khủng khiếp, thậm chí là tội ác khi nói đến sự thông minh. các cuộc hôn nhân. đầu tiên. Nó không được thảo luận một cách có hệ thống ở cấp độ cá nhân hoặc quốc gia như các vấn đề về an toàn đường bộ hoặc khói thuốc.

Buồn hơn nữa vì sự thật là những lý do vì sao người ta chọn nhầm lại thường dễ vạch ra và cấu trúc của chúng chẳng có gì bất ngờ. Chúng thường rơi vào một số mục căn bản sau:

#1. Ta không hiểu chính bản thân ta

Lầu đầu tìm bạn đời, chúng ta thường đưa ra những yêu cầu và tô vẽ chúng bằng một sự mơ hồ đầy cảm tính không rõ ràng và đẹp đẽ: ta sẽ nói rằng mình thực sự muốn tìm ai đó “tử tế” hoặc “vui khi sống cùng”, rồi “hấp dẫn” hoặc “thích phiêu lưu…”

Không phải là những mong muốn đó sai, chúng chỉ không đủ chính xác chút nào trong việc giúp ta hiểu bản thân mình cần gì hòng có lấy một cơ hội để mà sống hạnh phúc – hay nói đúng hơn, để không phải đau khổ triền miên.

hon nhan3

Tất cả chúng ta đều ấm áp theo cách riêng của mình. Chúng ta loạn thần kinh, mất cân bằng và chưa trưởng thành theo những cách rất khác nhau. Nhưng chúng ta thường không biết chi tiết về sự điên rồ này. Bởi vì không ai đang cố gắng khuyến khích chúng tôi xem xét nó. Vì vậy, nhiệm vụ đầu tiên và cấp bách nhất mà mỗi người yêu cần hoàn thành là hiểu cách đặc biệt của họ. Đó là, họ phải bắt kịp chứng loạn thần kinh của mình. Họ cần hiểu nó đến từ đâu, điều gì khiến họ trở nên hấp dẫn và quan trọng nhất là kiểu người nào khiến họ trở nên khá hấp dẫn. Một cuộc hôn nhân tốt không hẳn là cuộc hôn nhân giữa hai người khỏe mạnh (không có mấy người như vậy trên hành tinh này đâu), nó là cuộc hôn nhân giữa hai kẻ loạn trí nhưng có kỹ năng hoặc có đủ may mắn để tìm thấy một chỗ trú tỉnh táo không gây hiểm họa cho cái khùng của nhau.

Chính cái ý tưởng “có lẽ ta không quá khó như người” đã khiến bất cứ kẻ nào sắp thành vợ thành chồng trong tương lai phải gióng hồi chuông cảnh giác. Vấn đề chỉ là rắc rối sẽ nằm ở đâu: biết đâu ta ngầm có xu hướng nổi đóa khi ai đấy không đồng ý với mình, hoặc ta chỉ thư giãn được lúc đang làm việc, hoặc ta hơi khó mà thân mật được sau khi đã làm tình, hoặc ta không được giỏi lắm khi phải giải thích việc gì đang diễn ra lúc ta lo lắng. Chính những vấn đề kiểu này – qua hàng thập kỷ – sẽ gây nên lắm thảm họa, thành thử ta cần phải biết về chúng thật sớm, để còn đi tìm người có cấu tạo tối ưu mà chịu đựng mấy tính điên của ta. Cho nên một câu hỏi căn bản trong bất kỳ bữa ăn tối hẹn hò thời kỳ đầu nào sẽ là: “Vậy em/anh hâm như thế nào?”

Vấn đề là chẳng dễ mà kiếm được kiến thức về chứng loạn thần kinh của ta. Điều này có thể mất nhiều năm và có thể dẫn đến nhiều tình huống bạn chưa từng trải qua trước đây. Trước khi kết hôn, chúng ta hiếm khi rơi vào cái bẫy căng thẳng buộc chúng ta phải soi gương và suy ngẫm về sự bối rối của mình. Bất cứ khi nào một mối quan hệ bình thường có nguy cơ bộc lộ khía cạnh “khó chịu” trong bản chất của chúng ta, chúng ta thường đổ lỗi cho “đối phương” và coi đó là điều hiển nhiên. Tất nhiên, bạn bè của chúng tôi không quan tâm đến việc thúc đẩy chúng tôi chế giễu con người thật của chúng tôi và chỉ muốn có một buổi tối vui vẻ. Kết quả là, chúng ta thường không nhận thức được những khía cạnh kỳ lạ trong bản chất của mình. Lúc có mỗi mình mình, khi tức giận, ta không kêu gào vì chẳng có ai ở đấy mà nghe – nên ta thường bỏ lơ cái sức mạnh thực sự và đáng lo ngại của khả năng giận dữ trong ta. Hoặc là ta làm việc quần quật tối ngày, bởi chẳng có ai chờ ta về nhà ăn bữa tối, ta điên cuồng dùng công việc để thu được cảm giác là mình đang kiểm soát đời mình – và ta có thể cáu tiết nếu ai đó định ngăn ta lại. Vào ban đêm, tất cả những gì ta nhận ra được là thật ngọt ngào làm sao nếu được ôm ai đó, nhưng ta lại không có cơ hội để đối mặt với cái khía cạnh muốn né tránh sự thân mật của ta – cái khía cạnh khiến ta trở nên lạnh nhạt và lạ lùng mỗi khi nó cảm thấy ta đang gắn bó quá sâu đậm với ai đó. Một trong những ưu điểm lớn nhất của độc thân là cái ảo tưởng rất chi nịnh nọt rằng mình thật sự là một người khá dễ chịu để kẻ khác sống cùng.

Với mức độ nhận thức quá kém về tính cách của mình, chả trách sao ta chẳng có đủ tư cách để tìm hiểu xem người chúng ta nên tìm là ai.

#2. Ta không hiểu người khác

Vấn đề này trở nên trầm trọng hơn bởi thực tế là đối tượng, giống như chúng ta, bị mắc kẹt trong sự thiếu hiểu biết về chính mình (Vấn đề 1). Họ có thể có ý tốt (như tôi) nhưng họ không hiểu, chứ đừng nói đến việc họ ghen tị với chúng tôi như thế nào. Thông thường chúng tôi cũng cố gắng tìm hiểu xem mình sẽ kết hôn với ai. Chúng tôi đến thăm gia đình họ. Có lẽ họ sẽ đến thăm ngôi trường đầu tiên mà họ theo học với chiếc ba lô của mình. Chúng tôi xem ảnh của họ và gặp gỡ bạn bè của họ. Tất cả những điều này cho chúng tôi cảm giác rằng chúng tôi đã làm đủ bài tập về nhà. Nhưng trên thực tế, tôi chẳng hơn gì một phi công tập sự có đủ tự tin để lái một chiếc máy bay giấy sau khi phóng thành công nó quanh phòng.

Ở những xã hội khôn ngoan hơn, những người dự định kết hôn sẽ đưa các đối tượng của họ vào các cuộc phỏng vấn tâm lý chi tiết và sau đó đưa nhau đến một nhóm các nhà tâm lý học để kiểm tra. Đến năm 2100, điều này sẽ không còn giống như một trò đùa nữa. Điều bí ẩn là tại sao nhân loại lại mất quá nhiều thời gian để hiểu được điều này.

hon nhan2

Chúng ta phải hoàn toàn hiểu trái tim của người mà chúng ta sẽ kết hôn hoạt động như thế nào. Chúng ta cần biết thái độ hay lập trường của họ về quyền lực, danh vọng, suy tư, tình dục, dự án, tiền bạc, con cái, tuổi già, lòng chung thủy và hàng trăm thứ khác. Kiến thức này không bao giờ có thể đạt được thông qua cuộc trò chuyện tiêu chuẩn.

Không có tất cả những điều này, chúng ta chủ yếu được hướng dẫn bởi những biểu hiện bên ngoài. Có vẻ như rất nhiều thông tin có thể thu thập được từ mắt, mũi, trán, sự phân bố của tàn nhang và nụ cười. Nhà máy điện hạt nhân có thể cho chúng ta biết mọi thứ chúng ta cần biết về phản ứng hạt nhân. Mặc dù có rất ít bằng chứng về sự hoàn hảo này, nhưng chúng ta “phóng chiếu” rất nhiều sự hoàn hảo lên những người thân yêu của mình. Sẽ rất sáng sủa khi chúng ta hình thành toàn bộ nhân cách từ một vài chi tiết nhỏ, nhưng chúng ảnh hưởng đến phẩm chất bên trong của một người cũng giống như đôi mắt ảnh hưởng đến các đường nét trên khuôn mặt.

Chúng ta không thể biết rằng đây là bức vẽ một người đàn ông không có lỗ mũi, không có lông mày và chỉ có tám sợi tóc. Chúng ta tự động bổ sung những phần còn thiếu mà không hề nhận ra mình đang làm điều đó. Bộ não của chúng ta đã quen với việc tạo ra những hình ảnh mạch lạc từ một vài tín hiệu thị giác nhỏ. Điều tương tự cũng xảy ra với tính cách của người bạn muốn kết hôn. Sâu thẳm trong mỗi chúng ta đều tồn tại một nghệ sĩ chuyên về hip, và chúng ta thường phải trả giá đắt cho điều đó vì chúng ta không đánh giá cao anh ta.

Những gì chúng ta làm trước hôn nhân thường là sai lầm nghiêm trọng bởi vì mức độ hiểu biết mà chúng ta cần cho một cuộc hôn nhân tốt đẹp cao hơn mức xã hội có thể chấp nhận, công nhận và cung cấp.

#3. Ta không quen với cảm giác hạnh phúc

Ta tin rằng mình tìm kiếm hạnh phúc trong tình yêu, nhưng nào có đơn giản thế. Có vẻ như cái chúng ta thực sự tìm là sự quen thuộc – thứ có thể làm phức tạp hóa bất kỳ kế hoạch đi tìm hạnh phúc nào của ta.

hon nhan

Trong các mối quan hệ của người lớn, chúng ta hồi tưởng lại một số cảm xúc mà chúng ta biết từ thời thơ ấu. Đó là khi còn trẻ, lần đầu tiên chúng ta biết và hiểu ý nghĩa của tình yêu. Nhưng thật không may, những bài học ngày hôm đó không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Tình yêu quen thuộc với chúng ta thời thơ ấu cũng có thể đan xen với những động cơ khó chịu khác. Tóm lại, chúng tôi đau khổ. Khi trưởng thành, chúng ta có thể từ chối một số người lành mạnh mà chúng ta gặp, không phải vì họ có vấn đề, mà vì họ quá cân bằng (quá trưởng thành, quá hiểu biết, quá kiên cường…) và đó là “đúng”. Đó là một cảm giác lạ lùng, xa lạ với chúng tôi, gần như là một cú “sốc”. Thay vào đó, họ tìm đến những ứng viên mà tiềm thức của họ hướng về họ, không phải vì chúng ta thích họ, mà vì, như thường lệ, họ sẽ làm chúng ta khó chịu.

Chúng ta kết hôn với nhầm người vì điều đúng khiến chúng ta cảm thấy sai lầm—không xứng đáng. Bởi vì họ không có kinh nghiệm về ý nghĩa của việc khỏe mạnh. Bởi vì về cơ bản bạn không thể kết nối tình yêu với sự hài lòng.

#4. Trình trạng độc thân thật là ghê rợn

Một người sẽ có một tâm trạng tồi tệ để lựa chọn một người bạn đời một cách khôn ngoan khi sự cô đơn là không thể chịu đựng được. Để có thể xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp, bạn cần hoàn toàn yên tâm với viễn cảnh sẽ ở một mình trong nhiều năm tới. Nếu không, chúng ta sẽ yêu cuộc sống độc thân hơn chính người bạn đời đã cứu chúng ta khỏi sự cô đơn.

Thật không may, sau một độ tuổi nhất định, xã hội thường khiến việc ở một mình trở nên khó chịu một cách nguy hiểm. Cuộc sống xã hội bắt đầu nhạt dần, những người đã có gia đình không còn được mời thường xuyên vì họ quá sợ sự độc thân của người độc thân, và khi họ đi xem phim một mình, họ bắt đầu trở nên mọt sách. Tình dục cũng thành khan hiếm. Mặc cho mọi thứ công cụ mới, cùng những mặt (có vẻ) tự do của thời hiện đại, ngả thân ra với ai đấy có thể vẫn rất khó khăn – và sự kỳ vọng làm được việc này thường xuyên với nhân sự mới rồi sẽ kết thúc bằng nỗi thất vọng khi ta bén ngưỡng 30.

Sẽ tốt hơn nếu ta sắp xếp lại xã hội, sao cho nó trông giống một trường đại học hay một hợp tác xã – ta ăn uống cùng nhau, dùng chung cơ sở vật chất, tiệc tùng miên man và va chạm tình dục tự do… Theo cách đấy, bất cứ ai quyết định kết hôn sẽ biết chắc rằng họ làm thế là vì những mặt tích cực của việc sống chung, chứ không phải vì muốn thoát khỏi những mặt tiêu cực của đời độc thân. Khi tình dục là thứ chỉ có sẵn trong khuôn khổ hôn nhân, thiên hạ nhận thấy rằng điều này từng khiến lắm kẻ cưới nhau sai mục đích: để đạt được cái thứ mà toàn xã hội hồi ấy đã ngăn cấm một cách thiếu tự nhiên. Giờ đây khi đã tự do để đưa ra những chọn lựa tốt hơn nhiều về đối tượng mình muốn cưới, người ta không còn đáp ứng một cách thô sơ trước một ham muốn tuyệt vọng về tình dục. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn thiếu sót trong các lĩnh vực khác. Khi phải thành đôi để “có bầu nhờ bạn”, người ta thành đôi để khỏi lẻ loi. Đã đến lúc giải phóng “tình yêu mang thai” khỏi xiềng xích của vợ chồng và truyền bá nó dễ dàng và rộng rãi như những người giải phóng tình dục từng mong muốn.

#5. Quá tin vào bản năng

Hôn nhân từng là một vấn đề hợp lý. Đó là tất cả về việc thống nhất đất của bạn với của bạn. Nó lạnh lùng, tàn bạo và chẳng liên quan gì đến hạnh phúc của hai nhân vật chính. Chúng tôi vẫn còn bị tổn thương bởi điều này.

Chúng ta thay thế (cũng) những cuộc hôn nhân khác giới bằng những cuộc hôn nhân của bản năng, những cuộc hôn nhân của sự lãng mạn. Điều này chỉ ra rằng tình cảm của chúng ta dành cho ai đó là đường dẫn duy nhất dẫn đến hôn nhân. Nếu chúng ta thấy mình “yêu,” thế là đủ. Không còn câu hỏi nào nữa. Cảm xúc luôn chiến thắng. Người qua đường chỉ vỗ tay khi thấy “cảm” đến gần, và cung kính như con người khi thấy thần thánh giáng trần. Cha mẹ có thể bị sốc, nhưng chúng tôi cho rằng họ biết rõ hơn chúng tôi. Trong 300 năm qua, chúng ta đã cùng nhau hưởng ứng hàng nghìn năm chơi đùa vô ích dựa trên định kiến, cạnh tranh và thiếu trí tưởng tượng.

hon nhan1

‘Hôn nhân khác giới’ ngày xưa thận trọng và tự phụ đến mức một trong những đặc điểm của ‘hôn nhân tình cảm’ ngày nay là chúng ta không nên suy nghĩ quá nhiều về lý do tại sao hoặc người mà chúng ta muốn kết hôn. Phân tích quyết định có vẻ “không lãng mạn”. Việc điền vào bảng “không làm” nghe có vẻ lố bịch và lạnh lùng. Điều lãng mạn nhất chúng ta có thể làm là cầu hôn nhanh chóng và bất ngờ. Thậm chí chỉ sau vài tuần phấn khích để không có cơ hội cho những “tính toán” xấu xa đã gây tai họa cho loài người trong hàng ngàn năm. Sự liều lĩnh dường như là một dấu hiệu cho thấy cuộc hôn nhân của bạn không có vấn đề gì. Bởi vì “két sắt” cũ thực sự nguy hiểm cho hạnh phúc của chúng tôi.

#6. Không có trường nào dạy ta tình yêu

Đã đến lúc cho kiểu hôn nhân thứ ba. tâm lý hôn nhân. Ở đây, người ta kết hôn không phải vì đất và không chỉ vì “tình cảm”, mà chỉ khi “tình cảm” được tính đến một cách đầy đủ, khi họ đã trưởng thành tự nhận thức về bản thân và được bảo vệ khỏi tinh thần của kẻ thù.

Bây giờ họ đang kết hôn mà không có bất kỳ thông tin. Chúng tôi hiếm khi đọc sách về chủ đề này, chúng tôi không dành nhiều thời gian cho con cái, chúng tôi không thẩm vấn tỉ mỉ các cặp vợ chồng khác và chúng tôi không nói chuyện thẳng thắn với những người đã ly hôn. Chúng ta lao vào hôn nhân mà không có lý do rõ ràng nào khiến cuộc hôn nhân đổ vỡ ngoại trừ những gì chúng ta nghĩ là do sự ngu ngốc hoặc thiếu trí tưởng tượng của người bạn đời.

Vào thời hôn nhân của lý tính, thiên hạ thường cân nhắc những tiêu chuẩn sau đây khi kết hôn:

– Bố mẹ họ là ai

– Họ có bao nhiêu đất

– Họ có những điểm chung gì về văn hóa với ta

Vào thời hôn nhân lãng mạn, ta có thể cân nhắc các tiêu chuẩn sau để đi đến kết hôn:

– Ta không ngừng suy nghĩ đến một người yêu

– Ta bị chuyện tình dục ám ảnh

– Ta nghĩ “họ” thật tuyệt vời

– Lúc nào ta cũng muốn trò chuyện với họ

(Cho hôn nhân tâm lý) chúng ta cần một bộ tiêu chuẩn mới. Ta nên tự hỏi:

– Họ hâm cỡ nào

– Ta và họ sẽ nuôi con như thế nào?

– Cả hai có thể sống cùng nhau kiểu gì

– Làm cách nào để cả hai vẫn là bạn của nhau

#7. Ta muốn đông lạnh hạnh phúc

Chúng ta có một mong muốn độc ác và tuyệt vọng để kéo dài điều tốt. Chúng ta muốn có những chiếc xe yêu thích và chúng ta muốn sống ở những nơi chúng ta thích đi du lịch. Và tôi muốn kết hôn với một người đàn ông đã cho tôi một khoảng thời gian vui vẻ.

Chúng tôi tưởng tượng rằng hôn nhân sẽ đảm bảo hạnh phúc mà chúng tôi tận hưởng với người đó. Điều này sẽ tạo ra những thứ “vĩnh cửu” mà nếu không thì chỉ là phù du. Nó sẽ giúp ta đóng hộp niềm vui – cái niềm vui ta đã cảm thấy khi lần đầu tiên nghĩ tới việc hỏi cưới ai đó: khi ấy ta đang ở Venice, giữa vịnh, trên một cái bo bo, với mặt trời chiều thảy những tia vàng trên mặt biển, viễn cảnh về bữa tối trong một nhà hàng hải sản nho nhỏ, người ta yêu với áo choàng cashmere trong vòng tay ta… Ta kết hôn để khiến cảm giác này được mãi mãi. Rủi thay, hôn nhân chẳng có mối quan hệ nhân quả gì với loại cảm giác này. Cảm giác ấy được tạo ra nhờ Venice, nhờ một thời điểm nhất định, nhờ lúc không phải đi làm, nhờ một sự hứng thú trong bữa ăn tối, nbờ hai tháng mới quen ai đó…, chẳng có cái nào trong số đó được “hôn nhân” giúp gia tăng hay đảm bảo cho. Hôn nhân không hề đông lạnh được khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc ấy phụ thuộc vào chuyện ta chỉ mới quen đối tượng, ta không đi làm, ta đang phè phỡn trong một khách sạn xinh đẹp gần Grand Canal, ta vừa trải qua một buổi chiều dễ chịu ở bảo tàng Guggenheim, ta vừa xơi một cốc kem sô-cô-la Ý…

con gai ghet nhau

Hôn nhân không thể cứu vãn một mối quan hệ trong giai đoạn tốt đẹp này (mãi mãi). Nó không có yếu tố nào cho hạnh phúc của chúng ta. Thay vào đó, hôn nhân chắc chắn sẽ đưa mối quan hệ của chúng tôi đến một thời điểm hoàn toàn khác: một ngôi nhà ở vùng ngoại ô cách xa nơi làm việc, hai đứa con nhỏ. Yếu tố chung duy nhất (trong cả hai trường hợp này) là chúng ta sẽ kết hôn với ai. Và nó có thể là sai thành phần chúng tôi đóng hộp.

Những người theo trường phái Ấn tượng của thế kỷ 19 có một triết lý ngầm về tính phù du chỉ cho chúng ta một hướng đi khôn ngoan hơn. Họ nhận ra rằng sự phù du của hạnh phúc là một đặc điểm thiết yếu của sự tồn tại và do đó có thể giúp chúng ta chấp nhận nó. Những bức tranh phong cảnh mùa đông nước Pháp của Sisley (bên dưới) tập trung vào nhiều điều hấp dẫn nhưng thoáng qua. Vào lúc hoàng hôn, mặt trời gần như chiếu sáng hoàn toàn sân khấu. Trong chốc lát, ánh sáng từ trời làm cho cành trơ trụi bớt đáng thương. Tuyết trắng và những bức tường xám tạo nên sự hài hòa êm dịu. Cái lạnh có thể chịu được và dường như khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Đêm sẽ đến trong vài phút nữa.
Ao ở Marly-le-Roi, 1875, bởi Alfred Sisley.

Trường phái ấn tượng bận tâm với thực tế là những gì chúng ta yêu thích nhất thay đổi, ở lại với chúng ta trong một thời gian rất ngắn, rồi biến mất. Những bức tranh theo trường phái ấn tượng thường tôn vinh hạnh phúc kéo dài vài phút hơn là hạnh phúc kéo dài nhiều năm. Tuyết trắng trông rất đẹp trong bức tranh của Sisley, nhưng nó sẽ tan chảy. Bầu trời lúc đó rất đẹp, nhưng chẳng mấy chốc trời bắt đầu tối. Phong cách nghệ thuật này phát triển một kỹ năng vượt ra ngoài nghệ thuật: khả năng chấp nhận và chú ý đến những khoảnh khắc hài lòng ngắn ngủi. Những đỉnh cao của cuộc sống thường thoáng qua. Hạnh phúc không đến với chúng ta quanh năm. Với sự dẫn dắt của những người theo trường phái Ấn tượng, chúng ta phải sẵn sàng đánh giá cao thiên đường hàng ngày bất cứ khi nào nó đến, không phạm sai lầm khi nghĩ rằng mọi khoảnh khắc là vĩnh cửu và không biến nó thành một “cuộc hôn nhân”.

#8. Ta tin là mình đặc biệt

Mọi người đều nhìn thấy nhiều ví dụ về những cuộc hôn nhân khủng khiếp trước mắt họ. Họ nhìn thấy những người bạn đã cố gắng kết hôn nhưng không thành công. Nhìn chung, họ nhận thức rõ rằng có nhiều vấn đề trong hôn nhân của họ. Tuy nhiên, áp dụng cách hiểu này vào trường hợp của chúng ta không phải là dễ dàng. Không suy nghĩ về nó, chúng tôi cho rằng những điều này chỉ áp dụng cho người khác. Điều này đặc biệt bởi vì một tỷ lệ phần trăm thống kê khoảng một trong hai cuộc hôn nhân được coi là chấp nhận được khi những người đang yêu cảm thấy rằng họ đã chinh phục được nhiều cuộc hôn nhân nực cười hơn nhiều. Một người đang yêu cảm thấy rằng một triệu người có một đứa trẻ như anh ta. Sau chiến thắng này, việc đặt cược để cầu hôn ai đó xem ra khá “khả thi”. Chúng tôi lặng lẽ loại mình ra khỏi đám đông.

Đó không phải lỗi của tôi. Nhưng sẽ hữu ích nếu chúng ta có can đảm để thấy rằng chúng ta cùng chung số phận với những người khác.

#9. Ta không muốn nghĩ về tình yêu nữa

Chắc hẳn chúng tôi đã phải vật lộn trong cuộc sống cá nhân trong nhiều năm trước khi kết hôn. Chúng ta cố gắng hòa hợp với những người không thích mình, hòa hợp rồi chia tay, mừng rỡ không ngớt khi gặp được ai đó, và chúng ta biết cả cảm giác phấn khích lẫn tủi nhục cay đắng.

Đương nhiên, tại một số điểm, điều này là đủ. Một trong những lý do chúng tôi kết hôn là vì chúng tôi muốn thoát khỏi sự căng thẳng về tinh thần trong tình yêu. Tôi cảm thấy mệt mỏi với việc chơi lại trò chơi và làm rối tung mọi thứ chẳng dẫn đến đâu. Chúng tôi mong muốn được thử nhiều hơn nữa. Chúng ta muốn hôn nhân chấm dứt quy luật đau đớn của tình yêu trong cuộc đời mình. Nhưng hôn nhân sẽ không và sẽ không kết thúc nó. Cuộc sống hôn nhân, giống như cuộc sống độc thân, đầy nghi ngờ, hy vọng, sợ hãi, từ chối và dối trá. Một cuộc hôn nhân yên bình, sóng gió và nhàm chán sẽ chỉ có vẻ ngọt ngào đối với người ngoài cuộc.

Kết

Việc chuẩn bị cho ta đi đến hôn nhân, lý tưởng ra, là nhiệm vụ giáo dục hoàn toàn về văn hóa. Ta đã ngừng tin vào kiểu hôn nhân thời phong kiến. Ta đã bắt đầu nhận thấy những hạn chế của hôn nhân lãng mạn. Giờ là thời của những cuộc hôn nhân tâm lý (chiến).

Sonbad
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Sonbad

Thế giới này là 1 chuỗi những màn hài kịch nối tiếp nhau, nếu có người lấy chuyện đời tôi viết thành sách.. chắc chẳng ai tin.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *