Tình yêu và hôn nhân – Khác nhau đấy

212
0
tinhyeu honnhan

Đó là ngày 21/8/2017, thành phố Columbia nơi chúng tôi sinh sống có cơ hội được ngắm nhìn hiện tượng thiên văn vô cùng hiếm có là nhật thực toàn phần. Thành phố đón nhận hàng ngàn người từ khắp đất nước, thậm chí cả du khách từ khắp mọi nơi trên thế giới.

Ngày hôm ấy, các quán bar mở cửa từ 8h sáng, các nhà hàng tặng du khách kính chuyên dụng để bảo vệ mắt. Còn trường của con tôi thì tổ chức tiệc vào giữa buổi chiều, trong cái nắng hè oi bức lên tới hơn 37oC để đón sự kiện có 1-0-2 này. Thế rồi chồng tôi bất ngờ xuất hiện! Đáng ra giờ đó anh phải đi làm, nhưng anh vẫn đến. Có điều việc anh xuất hiện chẳng chẳng thể gây sốc bằng bộ đồ anh đang mặc: một chiếc áo ba lỗ, đôi giày tây, và một chiếc quần đùi bó chẽn màu cam. 

Thành thực mà nói, trông anh giống hệt một khúc giò lụa bó nylon vậy.

“Xin chào,” – anh cười rồi nói, trong khi tôi thì sững sờ.

“A…chào.” – tôi đáp cụt lủn.

“Có gì không ổn hả?”

“Anh lấy cái quần này ở đâu đấy?”

“Trong túi đựng rác đằng sau chiếc minivan nhà mình. Sao nào?”

À ra vậy. Cái túi đó dùng để đựng mấy món quần áo đã chật của cậu con trai 12 tuổi nhà tôi. Và giờ thì anh chồng tôi đang nhồi cái thân hình cao mét tám, nặng chín chục cân có lẻ vào trong.

“Nhìn… chật quá,” – tôi bỏ lửng câu nói.

“Mặc vẫn thoải mái mà.” – nói đoạn anh vẫy tay chào vài người quen. Tôi chỉ còn cách nhìn đi chỗ khác.

Cô giáo của con tôi bước đến. Ngay lập tức tôi gào lên: “Anh ấy mới đi làm về, mặc đại cái quần cũ trong xe đó.” Cô ấy mỉm cười và gật đầu. Tại sao lại cười? Thêm một vài phụ huynh nữa bước đến, và tôi… bỏ chạy. 

Alex bắt kịp tôi, tròn xoe mắt hỏi: “Sao em cứ đi giải thích về cái quần của anh thế? Sao lại bỏ đi?”

“Vì ngượng! Trông anh cứ bị nực cười ấy,” – tôi đáp.

“Vì cái quần này á?”

“Chắc chắn là vì cái quần rồi. Anh nghĩ gì mà mặc nó thế?”

“Anh chỉ nghĩ là trời sẽ rất nóng thôi. Này nhé, đây có thể là lần cuối cùng trong đời anh được ngắm Nhật thực. Và anh thì không có ý định đóng bộ để rồi tắm trong mồ hôi, trong khi có thể chọn cái quần này.”

“Nó bó chặt vào da đấy Chúa ơi!” – tôi thảng thốt. “Anh không quan tâm người ngoài họ nghĩ gì nữa hả?”

“Tất nhiên là không rồi!?” – anh đáp lại với một vẻ mặt đầy ngạc nhiên. Đến đây tôi mới chợt nhận ra điều mình đã quên từ lâu, đó là lý đo thực sự tại sao tôi bắt đầu yêu anh. Chính xác là vì cái đức tính bất cần này. 

da dang hoa ban than

Có ai trong chúng ta từng muốn tự do và vô tư không? – Kerry Egan

Chúng tôi gặp nhau ở trường đại học tại một ngôi trường gần núi và hồ. Lúc đó nhìn chung mọi thứ đều đẹp, không có gì để chê, nhưng có điều để suy nghĩ. Ví dụ, việc ai đó đưa ra danh sách “10 cô gái quyến rũ nhất trong lớp” khiến tôi sợ hãi. Tôi biết mình sẽ không bao giờ lọt vào danh sách này, và tôi vô cùng sợ hãi khi nghĩ rằng mình sẽ buồn vì điều đó.

Không chỉ tôi, mà tất cả chúng ta sẽ bị đánh giá bởi vẻ ngoài của mình. Tôi không dậy sớm để làm tóc hay trang điểm, nhưng tôi biết điều đó có ý nghĩa. Và khi vào đại học, tôi hiểu rõ hơn về cảm giác thực sự bị “đánh giá bởi một người đàn ông”. Tôi biết anh chàng đó từ hồi lớp một. Khi anh chàng này say, anh ta nói đủ thứ chuyện trên đời, kể cả những bữa tiệc trong ký túc xá của nam sinh, trò chơi trên băng và quấn cơm sống hàng giờ đồng hồ. Nói chung, khá không cần thiết và tôi thích nó. Tôi thích đi dự tiệc của con trai tôi. Tôi yêu khoảng thời gian khi bạn bè của tôi mặc quần jean rách và áo sơ mi bước vào, và rất nhiều người bước vào, nhảy như điên trong tầng hầm và uống bia từ thùng rác.

Khi đó, trường mới chuyển đổi sang mô hình nam nữ học chung (trước khi trở thành trường nam sinh) được 4 năm, cơ sở vật chất vẫn chỉ dành cho nam sinh. Bản thân tôi đến từ một trường nữ sinh nên mọi thứ thật kỳ lạ và tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. So với những người khác, tôi ngây thơ, hơi buồn chán và sợ hãi. Rồi bố tôi lâm bệnh, ông chữa không khỏi nhưng cũng không thể ra đi ngay được. Cái chết của ông từ từ nhưng tàn khốc và đau đớn khiến tôi trở thành một đứa trẻ buồn bã, lặng lẽ. Chỉ có một người khiến tôi mỉm cười trong một ngày khó khăn, đó là Alex.

Anh ấy hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh ấy không sợ hãi và có tinh thần tự do. Nó tỏa ra một cảm giác nhẹ nhàng và tự do mà tôi hằng mơ ước. Có thể vượt qua tất cả mà không quan tâm đến bất cứ điều gì, không quan tâm đến đánh giá của người khác là một tài năng hiếm có. Alex có nó và chia sẻ nó với tôi. Nhưng bây giờ, 25 năm sau, chính sự tự do mà tôi từng khao khát đã khiến mối quan hệ của chúng tôi trở nên căng thẳng. Alex hiếm khi sợ bị chỉ trích và luôn làm những gì mình thích. Chỉ là đôi khi tôi hơi xấu hổ, giống như chiếc quần cộc cộc tay mà anh ấy mặc.

Chúng ta quá chú ý đến đánh giá của người khác – Kerry Egan

thuong hieu ca nhan

Đột nhiên, ánh sáng mặt trời màu vàng cam biến mất khỏi bầu trời. Qua loa phát thanh, giáo viên vật lý của trường lớn tiếng kêu gọi mọi người đeo kính bảo hộ để quan sát an toàn hơn. Đám đông im lặng đến mức có thể nghe thấy từng hơi thở gấp gáp và những tiếng kêu phấn khích. Mọi người đều rất hào hứng và tôi cũng vậy. Tôi biết những gì tôi nhìn thấy, nhưng tôi không còn có thể xử lý thông tin và chỉ có thể tra cứu và tận hưởng nó. Không có gì trên thế giới có thể so sánh với nhật thực. Một trải nghiệm hoàn toàn khác đẹp vô cùng.

Bạn có biết tại sao? Sau đó, tôi không để ý đến chiếc quần màu cam của Alex, và tôi thậm chí còn không nhìn bọn trẻ (vì dù sao thì anh ấy cũng đeo kính). Điều khiến tôi quan tâm là chiếc đĩa đen đó đang lơ lửng trên bầu trời cùng với mặt trời. Tấm được đặt giữa ngọn lửa sáng rực nhưng nguy hiểm.

“Đeo kính vào đi!” – Tôi lại nghe giáo viên vật lý thông báo.

Nhìn chồng trong chiếc quần màu cam rực lửa và chiếc oxford không liên quan mà tôi chợt thấy xấu hổ. Tại sao tôi phải quan tâm đến những gì người khác nghĩ vào thời điểm này khi trời và đất đảo ngược, khi thời gian không còn nhiều và cả thế giới đang quay cuồng?

Đôi khi bạn nghĩ rằng đạt được điều mình muốn thực sự là điều không thể và việc từ chối nó sẽ khiến bạn khó chịu.

Tình yêu cho thấy những gì bạn muốn đạt được và hôn nhân cho thấy bạn là ai. – Kerry Egan

sapiosexual scaled

Bác sĩ tâm lý Carl Jung nói rằng khi chúng ta yêu một ai đó, điều chúng ta thực sự yêu là một đặc điểm tính cách nằm trong chúng ta nhưng không thể bày tỏ. Tôi và Alexei cũng vậy. Tôi thích khả năng độc lập với mọi người của bạn và đây là điều mà tôi cũng muốn có. Vậy điều gì đã cản trở những gì tôi yêu thích? Tại sao tôi lại muốn bạn từ bỏ những gì tôi đang cố gắng đạt được?

Câu trả lời là hôn nhân. Hôn nhân buộc chúng ta phải nghiêm khắc hơn về mong muốn của bản thân, về con người chúng ta muốn trở thành và hiểu rằng ngay cả những người thân yêu cũng không thể mang họ đến với chúng ta. Nếu muốn đạt được điều mình mong muốn sau 25 năm chung sống, người thay đổi phải là chính bạn. Nhưng đôi khi bạn sẽ giận dữ nói không, cảm thấy rằng đạt được điều mình muốn thực sự là điều không thể. Tình yêu cho thấy những gì bạn muốn đạt được, và hôn nhân cho thấy bạn là ai. Alex không thể cho tôi những gì tôi muốn. Bạn không thể cho tôi quyền miễn trừ chống lại mọi người và bạn thể hiện điều đó hàng ngày, nhưng bạn không thể khiến tôi cảm thấy tự do này. Tự do rất gần, hầu như có thể với tới, nhưng nó không phải của tôi. Vì vậy, tôi đã tức giận và xấu hổ về chiếc quần màu cam của anh ấy. Tôi bỗng thấy sợ. Anh ấy sợ mình sẽ thay đổi và sẽ quan tâm hơn đến ý kiến ​​của mọi người. Tôi sẽ phá hủy thứ đã khiến tôi yêu em ngay từ đầu.

Jung có thể đúng, nhưng tự do vẫn ở trong tôi. Đã có 3 lần trong đời tôi gần như bỏ cuộc và ngất đi, 3 lần tôi cảm thấy thực sự tự do. Lần đầu tiên là khi tôi yêu anh ấy 25 năm trước, lần thứ hai là khi chứng trầm cảm sau sinh của tôi không được điều trị, và lần cuối cùng là trong một lần nhật thực kéo dài hai phút rưỡi huy hoàng.

khi ta gia di

Khi tôi về nhà vào buổi tối hôm đó, điều đầu tiên tôi làm là kiểm tra lịch nhật thực để lên kế hoạch trở lại tự do. Thứ hai… Tìm chiếc quần đùi màu cam của Alex và ném chúng đi ngay lập tức. Tôi biết mình muốn gì, và tôi cũng biết mình cần phải làm gì. Nhưng không phải quần màu cam bó sát.

Sonbad
ĐƯỢC VIẾT BỞI

Sonbad

Thế giới này là 1 chuỗi những màn hài kịch nối tiếp nhau, nếu có người lấy chuyện đời tôi viết thành sách.. chắc chẳng ai tin.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *