Vừa vặn

40
0
vua van
  1. Một cái thắt lưng vừa vặn là chỉ nhỉnh hơn con đỉa đầu tiên khoảng 5cm. Tuyệt đối không dài vắt qua con đỉa thứ 2.
  2. Một cái quần tây có chiều dài vừa vặn là gấu trước vừa chạm với giày, gấu sau phủ kín phần trên giày, vừa chạm đến phần đế. Thế nên thợ may có số má bao giờ cũng cắt/may gấu quần hơi xéo: quần phía trước ngắn hơn phía sau tầm 1cm-1,5cm.
  3. Một cái cà vạt vừa vặn là mũi cà vạt chỉ vừa phủ kín phần mặt (buckle) của thắt lưng da. Chưa chạm thì ngắn, vượt quá thì dài, đều không… chuẩn. Muốn nghiêm nghị: hãy đeo kẻ sọc; đi đám hiếu: đen hoặc xanh đen; đừng chơi hồng/đỏ hay hoa hòe hoa sói; đến đám vui: cấm kị cà vạt đen hay xám. Khi nào đeo cà vạt đỏ: khi là membership của điều 4 hiến pháp xứ Lừa, hoặc lúc tranh luận đấu khẩu, chỉ thế à thế mà thôi.
  4. Một đôi tất vừa vặn cho giày business shoes là đôi tất dài quá bụng chân, đảm bảo nếu ngồi vắt chéo chân thì vẫn không hở phần nào không có tất. Màu tất hợp với màu giày chứ không phải tiệp với màu với quần như đa số đàn ông Việt mắc lỗi. Còn giày với thắt lưng thì cũng nên cùng màu, đừng như mấy ông sĩ quan quân đội, công an giày đen thắt lưng nâu nhìn… hổng giống ai.
  5. Một cái mô-bai vừa vặn là chỉ để chế độ rung hoặc chuống cực nhỏ trong văn phòng; đi họp thì cấm kỵ để chuông. Đi ăn với cả nhóm mà cứ vừa ăn vừa bấm bấm chạm chạm điện thoại, thi thoảng lại chíu chít tít tít thì… chắc chắn bố mẹ ở nhà không dạy, sách không đọc hay vắn tắt lại: văn hóa kém!
  6. Một cái áo sơ mi vừa vặn là: loại cổ áo phải hợp với khuôn mặt (3 loại nẹp/ve thông dụng, cơ bản thôi: spread, nhọn dài và nhọn dài có khuy; cổ áo kiểu linh mục hay cổ kiểu tàu ít phổ biến), khuy/khuyết đầu tiên không quá rộng, cũng không quá chật cổ, lý thuyết nó dạy đút vừa 2 ngón tay là ổn, tao thấy 3 ngón thoải mái hơn, nhất là lúc đeo cà vạt mùa đông. Tùy dáng người: gầy hay đậm mà chọn slim fit hay loose. Tay áo là cả vấn đề: măng séc đơn hay đôi hay cài khuy cho dân dã? Nhưng dù có single/double cufflinks hay nút thì cũng khi thẳng tay phải vừa chấm khớp nồi đầu tiên ngón tay cái (hay là khi gập tay gõ phím cổ tay áo vừa chạm phần xương cổ tay vs bàn tay. Với tao, một thằng đàn ông mặc sơ mi KHÔNG TÚI nhìn chất hơn túi có gài mấy cái Montblanc 🙂
    Cũng có quy tắc nhỏ lúc khoác suit: cổ tay áo sơ mì DÀI HƠN cổ tay áo vest 1cm (1 và chỉ 1 phân thôi). Áo vest quan chức Việt nhìn phần tay buồn cười bỏ mẹ: hoặc dài như tay áo tế, hoặc ngắn ngủn. Nói chung là mặc vest đẹp tao thấy có chú Tư Sang (nhưng tiệm chú đấy may thì tao thấy không hợp với thanh niên, mặc trông rất già và … chỉnh chu, tiệm Sơn trên Trần Quang Khải Q1 góc với Hai Bà Trưng ấy).
  7. Một cái đồng hồ vừa vặn theo tao càng ít kim cương càng tốt. Tao vẫn bảo thủ quan niệm dây da nhìn thanh lịch hơn dây kim loại, vàng trắng nhìn tinh tế hơn vàng hồng. Size đồng hồ tùy theo cổ tay, đừng nghe theo mấy đứa bán hàng nó tán năm nay đang mốt mặt to hay dial ngầu ngầu cho nó thanh niên. Chơi đồng hồ rất tốn, có lẽ chỉ kém mỗi chơi xe, và rất mệt vì chăm đám này: nào tủ đựng, nào hộp lên giây tự động, nào dây thay… Lời khuyên nhỏ: đừng mua đồng hồ Swiss made ở Việt Nam, vừa đắt vừa không yên tâm về nguồn gốc, hãy sang SIN hay HKK, vào mấy authorized distributors mà mua, giá thường là 20-30% giảm so với listed price đấy. Cũng đừng chọn mấy hàng đồng hồ ăn theo kiểu như Hermes, Versace… và Automatic bao giờ cũng sướng hơn hàng Quartz.
  8. Một cái cặp vừa vặn nhất định phải làm bằng da, Made in Italy là tốt nhất, lưu ý đừng có dính bẫy mấy nhãn đọc như tiếng Ý nhưng làm ở quanh xứ lừa ta kiểu Giô va nô với Valentino + cái đuôi Creation, Rudy… mả mẹ gì đấy. Cặp da nâu nhìn NÉT hơn da đen, tin tao đi, thật đấy.
  9. Một cái bút vừa vặn nhất định phải là bút mực, tiếng Anh là fountain pen chứ không thể là roller ball. Tin tao đi, bút Montblanc không có cửa nào so với St Dupont, Visconti, Montergrappa hay Omas đâu. Parker hay Waterman chỉ là những chú lùn so với những người khổng lồ từ Ý hay St. Dupont của Ba lê hoa lệ. Viết sướng lắm, mực ra đều, ngòn bút chạm vào giấy sột soạt đầy cảm hứng, tao không hề nói phét đâu.
  10. Một cái ví vừa vặn nhất định phải là cái ví da thuộc tốt. Da thuộc cũng dăm bảy loại da, đỉnh cao là full grain, loại bét dem nhất mà nhiều thằng trong đó đã từng có ta nhầm là genuine leather. Cái ví vừa vặn là cái ví KHÔNG bao giờ đút trong túi quần phồng lên như nhét 1 thếp tiền. Ví dài cũng nam tính bỏ mẹ ra đấy chứ, mùa này se lạnh khoác cái jacket nhét cái ví vào trong, đứng lên thanh toán móc bóp ra gái khối em nhìn ngưỡng mộ, tao thề; đừng cổ hủ ví dài chỉ dành cho nữ giới. Ví dụ tí cho nó sinh động: đã thằng nào nhìn thấy James Bond nhét ví vào túi quần bao giờ chưa?
  11. Một đôi giày vừa vặn là đôi giày hợp với nơi mình sẽ đến: ra sân bóng dù cho làm cổ động viên thì can mày đừng có business shoes đen bóng cho dù là có chữ Bally; đến đám tiệc trang trọng nhớ giày phải bóng xi. Đi dạo thì có thể giày lười nhưng tao chưa thấy Putin hay thằng cha Tổng thống Mỹ nào nó đi giày lười tiếp khách như nguyên thủ xứ Lừa. Phụ nữ nhìn gì ở thằng đàn ông đầu tiên: tin tao đi là đôi giày và cái đồng hồ đấy. Cũng theo 1 lý thuyết trong cuốn What every body is saying của J. Navarro thì ấn tượng đầu tiên khi tiếp xúc khá là quan trọng, tạo ra một bản ghi về cá nhân nào đó trong bộ nhớ người mới gặp và rất khó thay đổi về sau.
  12. Một mùi-thằng-đàn-ông vừa vặn nên có chút nước hoa; bọn mày có biết tại sao bọn Pháp nó sản xuất nhiều perfumes thế không: vì dân Pháp đàn ông cực kỳ lười tắm, tuần chúng nó tắm thường chỉ 1 lần, thằng nào tắm hàng ngày chắc hiếm như số thằng đàn ông Việt bít dùng nước hoa đúng độ. Tao kinh hãi mỗi khi ngồi cùng mấy thằng nhìn rất bảnh nhưng hoặc chọn nhầm mẹ nó nước khử mùi, hoặc người đầy mùi nhưng không biết cứ tự tin ngồi sát vào để thì thầm cho nó thân mật. Đố bọn mày 1 câu: chúng mày có biết khi chúng mày nói thì có mùi hay không có mùi khó chịu không?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *